Em có một thói quen chẳng biết có tự bao giờ nhưng lại còn đến bây giờ mà tất cả những người thân của em chẳng biết đấy là hay nghĩ vẩn vơ, tưởng tượng hay ít nhất cũng là hát lúc đi đường. Cái thói quen ấy đôi lúc cũng gây ra những hậu quả nghiêm trọng như vài vết thương trên người em, hay đa phần những ntry của em trước đây. Cũng có lần làm nên một câu chuyện vui vui ấy là zai chẻ cùng cơ quan đi theo suốt dọc đường chỉ để ngó vào gương xe em xem em nói cái gì và rồi tự kết luận rằng thì là mà: bà này toàn vừa đi đường vùa hát.
Sớm nay trời chẳng đẹp. Khi em chui ra khỏi chăn sau một đêm ngủ chẳng an lành và ngó ra ban công thì trời mới mờ mờ sáng. Hết ly cafe rồi vẫn chưa thấy ông mặt trời xoè những ngón tay hồng óng ả như sợi tơ hồng trên bụi duối đầu ngõ nhà em thuở thơ bé qua những tán lá bàng đỏ ối. Và em thả một tin nhắn qua đường nhớ tới một người: trời hôm nay cứ ỉu ỉu anh nhỉ!
Trời ỉu lắm. Lá bàng chẳng thắm như mọi ngày. Gió cũng lặng hơn. Mùi nước hoa nhè nhẹ lan trong gió đông làm cho người ta cảm nhận ấm áp cũng trĩu hơn. Nhưng chẳng hiểu sao em cứ nghĩ đến câu truyện sự tích trái Sầu riêng đọc được một ngày đông nào đó rất xưa rồi vậy.
Câu chuyện về trái sầu riêng chắc là ai cũng biết. Câu chuyện về một loài trái cây có lớp vỏ ngoài xù xì, mùi hương khó ngửi nhưng ai đã ăn nó rồi thì sẽ nhận ra nó có mùi vị thật đằm thắm mà chẳng dễ gì quên. Mùi và vị của trái Sầu riêng có thể làm cho người ta khó chịu khi lần đầu tiên nếm nó, có những người sẽ không bao giờ chịu nổi nó. Nhưng ai đã từng nếm nó, nhận ra hương vị thật sự của nó thì sẽ rất dễ nghiện.
Những trái sầu riêng xù xì thô ráp có mùi hương khó chịu nhưng lại mang trong mình một câu chuyện cảm động về một tình yêu thuỷ chung.
Chắc hẳn ai đó sẽ hỏi trời ỉu thì liên quan gì tới trái Sầu riêng? Chẳng có liên quan gì chỉ là đôi khi tưởng tượng là thế... hay là câu truyện về trái sầu riêng xù xì khó ngửi mà có thể làm cho người ta nghiện cũng giống như câu nói một cô gái nói với một người khi lần đầu tiên nói chuyện. Rằng: đừng nói chuyện với em, nói chuyện với em dễ nghiện lắm đấy. Rằng: trái sầu riêng cũng giống một cô gái nào đó xù xì thô ráp nhưng sẵn lòng theo người đàn ông mình yêu tới bất cứ nơi nào ngay cả khi thân xác đã về với cát bụi rồi.
Em thích mùa đông lắm. Nhưng em chẳng thích những ngày đông ỉu ỉu xam xám thế này. Nó làm cho tâm trạng em trở nên nặng nề và hai bàn chân như thể muốn lang thang dọc bờ cát vắng.
Và em thích giản đơn là lặng lẽ ngả đầu bên bờ vai một người những ngày đông ỉu ỉu xam xám thế này...
