Lâu lắm bữa qua mới lại gặp chị. Nhìn cái áo chị mặc chợt muốn mỉm cười vì nhớ ngày trước mỗi lần đi đâu nhìn màu ấy lại chợt nghĩ: Chị ưng cái này lắm!
Chị thích màu xanh rêu ấy. Nhiều lúc shopping cứ đòi mua bằng được một thứ chỉ vì nó đúng là màu mà chị thích. Cho dù rất có thể cái mà chị muốn mua ấy chẳng ăn nhập với bất cứ món đồ nào mà chị có. Thời chị hay đi shopping với em cả phố chỉ toàn là màu hồng cánh sen, chẳng có cái màu xanh rêu mà chị thích nên mới vậy.
Năm nay cái màu xanh rêu mà chị thích là mốt. Nhất là những ngày này... Đi đâu người ta cũng thật dễ dàng bắt gặp màu xanh của những vòng ô rô báo hiệu mùa của những điều kỳ diệu đã về...
Em dạo này chẳng bình lặng... dễ buồn, dễ mệt và cũng dễ cáu giận. Em thích đọc hơn là viết. Thích ngồi tỉ mẩn làm vài thứ linh tinh hơn là lao xao ùa ra phố. Thích quẩn quanh với keo, giấy để thử sức với việc làm mô hình hơn là ngẫm ngợi đâu đó xa xôi. Nhưng em đôi lúc vẫn ngẩn ngơ đường về với mùi hương mùa cũ còn sót lại hay một vài tán bàng rực rực lá đỏ trên những nhánh gầy hanh hao dưới vòm đêm.
Bạn thì bảo em càng già càng lắm chuyện. Chỉ vì lúc bạn hỏi: Vài hôm nữa xuống thăm em, em có thích quà gì không? Em bảo: Bện cho ta một con cúi rơm nếp... ta mang con ta lên triền đê ngồi chơi để nó biết ngày nhỏ mẹ nó làm gì những chiều đông!
Lâu lắm em mới lại viết những dòng rất sến vào một tấm thiếp gửi đi mừng Giáng Sinh. Đọc thật buồn cười nhưng cũng chợt cảm thấy vui vui vì biết đâu đó sẽ có người vui với những dòng chữ ấy. Cho dù chữ viết trên thiếp không phải là nét chữ của người mà cô bé ấy mong sẽ cùng nắm tay đi dưới vòm đêm ngày Thiên Chúa Giáng Sinh.
Cứ đến những ngày này thì bàn tay chợt hay lạnh lắm. Ai đó đã từng nói: Em nhớ luôn phải để tay mình trong tay người khác. Và nếu không thể làm thế thì đừng bao giờ ra đường mà quên găng tay!
Cứ đến những ngày này thì bàn tay chợt hay lạnh lắm. Ai đó đã từng nói: Em nhớ luôn phải để tay mình trong tay người khác. Và nếu không thể làm thế thì đừng bao giờ ra đường mà quên găng tay!
