3.11.11

NHẬT KÝ NGÀY...



Tự nhiên thèm kim chi kinh khủng... Người nghén thèm chua chắc cũng chỉ như mình là cùng. Mình thì vốn dĩ cứ nghén là sợ ăn, sợ cả chữ thức ăn, sợ đến cả cái biển hiệu thức ăn hay bất cứ ai nhắc đến chữ ăn nên chả bao giờ có thể hiểu nổi vì sao người ta nghén lại thèm ăn cái gì đó.

đông 1Nhưng cơ mà thèm kim chi thật ý. Nên giữa trưa bò đi mua bằng được món kim chi... Cho dù chẳng ngon bằng món kim chi mình đã có trong ký ức, nhưng cũng đủ làm đã cơn thèm. 

Dạo này sợ ngủ... Sợ những mê man không rời khỏi mình ngay cả khi thức dậy. Sợ những điều rất nhỏ không thể thành hiện thực theo mình vào cơn mơ và ám ảnh mình cả khi thức.

Dạo này hay làm những điều mà thường nhật chẳng làm. Nghe những thứ thường nhật chẳng nghe. Đọc những cuốn sách thường nhật chẳng đọc và hoàn toàn chẳng nhớ đọc mấy thứ báo lá cải trên mạng. Thích chui vào một chỗ viết ba lăng nhăng hơn là để ở những nơi ồn ào thường nhật. Bạn khám và phán rằng Bệnh tự kỷ đã đến hồi hết chữa.

Ngày tận cùng của tháng gặp một người bạn rất xưa. Một người ở giữa những hồi ức, những mơ ước và những hò hẹn đã khép nhưng thẳm sâu vẫn còn những day dứt, ân hận và nuối tiếc không bao giờ có thể nguôi ngoai.

Nghe nhạc nào mình! 


Bài hát ấy vẫn còn là dang dở

Nắng đã tắt dần trên lá im
Chiều đã xẫm màu xanh trong mắt tối
Đường đã hết trước biển cao vời vợi
Tay đã buông khi vừa dứt cung đàn

Gió đã dừng nơi cuối chót không gian
Mưa đã tạnh ở trong lòng đất thẳm
Người đã sống hết tận cùng năm tháng
Sau vô biên sẽ chỉ có vô biên

Anh vẫn chưa nói được cùng em
Bài hát ấy vẫn còn là dang dở
Chưa hiểu được mùi thơm của lá
Chưa nghe xong tiếng hót của chim rừng

Yêu thương hoài vẫn chưa đủ yêu thương
Ôi nếu phải tan thành bụi cát
Thành hư vô, không khí trời, không ánh sáng
Chỉ rỗng không, câm lặng, vô hình

Sẽ ở đâu, bài hát ấy của anh
Gương mặt của hôm nay ơi, em của những ngày đang sống ?
Không thể ôm cả bầu trời lồng lộng
Nhưng có thể cầm một chùm quả trên tay

Có thể trồng thêm một bóng mát cho ngày
Không tới được một vì sao xa lắc
Nhưng có thể đến trong mùa cấy gặt
Làm thuyền trên sông, làm lúa trên đồng

Làm ngọn lửa hồng, làm tấm gương trong
Và nhận hết niềm vui trên cõi sống
Mũi kim nhỏ mà chiều mau tắt nắng
Có sao đâu: áo đẹp đã xong rồi

Phút cuối cùng tay vẫn ở trong tay
Ta đã có những ngày vui sướng nhất
Đã uống cả men nồng và rượu chát
Đã đi qua cùng tận của con đường

Sau vô biên dẫu chỉ có vô biên:
Buồm đã tới và lúa đồng đã gặt.

Lưu Quang Vũ - NXB Văn học, 2002