30.10.11

CỎ LẠC...

Cỏ lau qua phố...

Đàn bà mê cỏ... Nhớ cháy lòng những triền đê hồi ức hanh hao nắng gió và nồng nồng mùi khói bãng lãng những chiều đông.

Đàn bà mê cỏ... chỉ cần thấy cỏ là muốn tháo giày nhảy chân chim. Chẳng cảm giác nào đủ đầy và vẹn nguyên tinh khôi hơn cảm giác bàn chân trần đặt trên cỏ xanh.

Đàn bà mê cỏ... Nhìn cỏ nơi nào cũng bùi ngùi.
Đàn bà mê cỏ... Nhìn đồng cỏ bao la, mong được sẻ chia với yêu thương nơi xa.

Đàn bà mê cỏ... Muốn lắm nhưng hiểu không phải cứ thích thì có thể gom đầy tay cỏ nhớ!
Gặp cỏ lạc trên phố sớm nay... Đàn bà mang cỏ về nhà!

Phải chi... Đàn bà có thể gói gắm mọi thứ để giữ lại bên mình!