Trong một cuốn phim nào đó mình đã xem có một cô gái đã nói rằng: Tâm trạng của người ta thực sự tốt sau khi ăn kẹo. Trong một cuốn phim khác thì nam diễn viên chính nói rằng: Người thiếu yêu thương cần phải ăn của ngọt thật nhiều. Còn trong cuốn phim mình đang xem thì cô nhân vật chính tròn xoe bụ bẫm hồn nhiên như một viên kẹo bi thì rất thích ăn kẹo và trong túi luôn có kẹo. Nam nhân vật chính cũng luôn dừng xe trước những tiệm kẹo với cả một kho những viên kẹo xinh xắn và ngọt ngào để mua kẹo tặng người yêu.
Mình chả thích ăn kẹo, kẹo cao su thì càng chẳng bao giờ ăn. Nhưng người ta bảo người có huyết áp ở mức sàn như mình thì lúc nào cũng nên có kẹo trong túi. Nhưng mình thì chẳng bao giờ dự trữ kẹo. Có lẽ là vì mình kén ăn... Thứ kẹo mà mình ăn chỉ có loại kẹo vừng, kẹo lạc bán ở mấy mẹt hàng của các bà nơi góc chợ quê. Sau này thì chỉ ăn duy nhất loại kẹo chị nhập về và phân phối. Đấy là loại kẹo duy nhất bán trong nước được làm hoàn toàn bằng hoa quả và có những viên nhỏ xiu xíu nhiều màu sắc. Những viên kẹo làm mình nhớ bác P. ở cơ quan mẹ ngày xưa, người lúc nào cũng có một hộp kẹo hoa quả nhiều màu sắc của Nga để dỗ bọn trẻ con chúng mình.
Chắc tại mình ít ăn kẹo nên mình có những lúc đặc biệt xấu tính. Hay vì mình không chịu ăn kẹo nên yêu thương chẳng chịu ở lại cạnh mình mà cứ muốn bay tới nơi nào đó nhiều ngọt ngào hơn. Như lúc này đây mình đang tự hỏi: Liệu mình trở thành ngọt ngào như những viên kẹo kia thì người ta ở ở lại cạnh mình không nhỉ?
Nhưng nếu mình có thể trở thành viên kẹo thì mình chẳng thích làm kẹo hoa quả. Mình thích làm kẹo cafe hơn... kẹo cafe ngọt ngào nhưng lại đăng đẳng thơm thơm. Mình thích cafe, thích hôn người vừa mới uống cafe xong nên chắc người khác cũng sẽ thích viên kẹo cafe mình thôi.
Nghĩ lại thì cũng có một thời mình hay ăn kẹo. Thời ấy mình cũng chẳng có sẵn kẹo trong túi bao giờ nhưng cái người luôn ở cạnh mình thì lúc nào cũng có kẹo. Nhưng có lẽ vì mình cũng vẫn cứ chẳng bớt xấu tính nên rồi cả người ấy và những viên kẹo cũng vẫn rời xa mình.
Ngẫm lại thì chẳng phải tự nhiên mà người ta cứ gọi người yêu là... My sweetheart, My honey.
Mình chẳng muốn thành một bà già xấu xí và khó tính chẳng có ai yêu thương, cũng chẳng muốn chịu cảnh hoa mắt xụm xuống như mấy hôm trước nên chắc là mình sẽ phải luôn có những viên kẹo ngọt ngào trong túi thôi!
Mình chẳng muốn thành một bà già xấu xí và khó tính chẳng có ai yêu thương, cũng chẳng muốn chịu cảnh hoa mắt xụm xuống như mấy hôm trước nên chắc là mình sẽ phải luôn có những viên kẹo ngọt ngào trong túi thôi!