ĐI VỀ PHÍA TIẾNG CƯỜI
Thứ năm, 04/08/2011 19:59
Tháng Ngâu... Mưa rả rích những nỗi niềm.
Bạn hà hà cười qua điện thoai... Tháng của ma, chả làm ăn gì đâu nhé! Zai chẹ cũng bẩu: Chờ qua tháng này đi chị, tháng này có ai làm gì được đâu.
Tháng Ngâu người ta kiêng nhiều thứ lắm. Người làm ăn thì kiêng ký hợp đồng, hợp tác, kiêng mở cửa hàng sợ mọi thứ đi theo ma đói ma khát ngoày ngõ. Người yêu nhau thì kiêng cưới, sợ tình yêu rồi chia xa như vợ chồng nhà Ngâu kia.
Tháng Ngâu người ta gặp bất cứ cái gì cũng nói: tháng Ngâu mà... Người ta đơn giản là để tháng Ngâu gánh chịu mọi lý do. Tháng Ngâu không thể cãi... nên năm nào cũng thế, cứ Ngâu về người ta có thể dễ dàng gặp bất cứ nơi nào tiếng thở dài kèm theo câu nói: Tháng Ngâu mà! Thôi thì... cũng còn có lý do để tiếng thở dài vơi nhé!
Em chẳng thích mưa nên đơn giản vì thế mà chẳng thích tháng Ngâu. Chỉ có điều những cơn mưa tháng Ngâu cơn mưa nào cũng đẹp... Mưa trắng xóa nhưng trời lại trong lắm, lá lại xanh non lắm nên vì vậy mà mưa cũng chợt trong veo. Cũng phải thôi, mưa ấy chính là nước mắt tiên nữ nên tất lẽ dĩ ngẫu là phải trong veo như thế! Tháng Ngâu người ta dễ bắt gặp cầu vồng hiện ra cuối vòm trời sau những cơn mưa nhất. Phải chăng đấy là nhịp cầu nối yêu thương bắc bằng bầy quạ? Em thảng hoặc vẫn nhìn lên tìm bóng dáng đôi tình nhân trong truyền thuyết ôm nhau khóc trên nhịp cầu Ô Thước.
Tháng Ngâu... người ta chỉ kiêng làm thôi chứ đâu có ai kiêng ăn chơi. Nên tháng Ngâu người ta hay để bàn chân cuốn mình theo những chuyến đi, theo tiếng ì ầm con sóng xô bờ cát hay xanh rì và mơ màng những đỉnh núi mờ mây.
Có bao giờ người ta nghĩ khác về tháng Ngâu không? Em thì nghĩ tháng Ngâu là tháng nhiều yêu thương nhất!
Không phải nhà Ngâu kia chờ một năm mới chỉ gặp nhau một lần thôi sao? Nước mưa ấy, nước mắt ấy là tuôn trào những yêu thương chất chứa 365 ngày. Yêu nhau phải xa nhau thì có sao? Xa như thế, chờ như thế nhưng những giọt nước mắt tình yêu ấy cho dù chỉ là truyền thuyết cũng chưa từng thôi mát ngọt. Chỉ sợ, ở sát kề đấy mà cảm nhận về nhau thì khô cằn và chai sạn mất rồi.
Tháng ma thì sao? Cho dù người ta nói tháng này là tháng của những linh hồn lạc lối tìm đường về nhà. Và người còn sống thì luôn lo lắng sợ sệt những thứ không thể nhìn thấy cầm năm hay cảm nhận thì người còn sống vẫn cứ đến tháng này thì nhớ mà tri ân người đã khuất. Và tháng này là tháng của những đứa con không còn mẹ nhớ về mẹ... Nhiều yêu thương lắm đấy chứ!
Thế thôi nhé! Giờ thì hãy cùng em đi về phía tiếng cười...