29.6.11

EM VÀ YAHOO


Ba năm tròn em bước vào thế giới này... Nơi những vui buồn cũng chợt mang những sắc màu kỳ ảo.

Mười năm trước một anh cùng cơ quan lập cho em một địa chỉ mail. Địa chỉ mà em chưa bao giờ tự vào, cũng chẳng nhớ cả ID và pass... Và tất nhiên địa chỉ mail ấy em chẳng bao giờ sử dụng.

Khi cả thế gian này điên cùng yahoo 360 thì em bắt đầu có ID yahoo lần đầu tiên. Tất nhiên cũng do người khác lập cho... Và tất nhiên em cũng chả nhớ.

Khi em bắt đầu lọ mọ với YM... em trai bảo: ai cũng có blog sao chị không có? Thời ấy em trai miệt mài với yahoo360, và tất nhiên cả thế gian cũng vẫn điên cùng yahoo 360. Em thì bon chen lắm, nên em cũng lập một cái. Em thì màu mè lắm nên em cũng lọ mọ tranh trí cho nó đầy màu sắc... Chỉ là, chẳng hiểu sao em luôn cảm thấy chẳng hợp với mình. Và tất nhiên cái nhà ấy của em để hoang...

Rồi thì một buổi sáng đầu tháng 6 đầy nắng... Gió lao xao trên những tàn cây, ngoài cửa sổ văn phòng tán phượng  nở sớm chỉ còn lác đác vài bông điểm trên xanh um vòm lá. Em lơ dãng và mơ mang bấm vào một đường link lạ... Tự nhiên thấy hiện ra một lời mời. Không gian, thời gian và tâm trạng đều tốt. Và em thì ưa ngọt... nên cũng dễ bị dụ dỗ bằng những lời mời. Thế rồi em có blog Hạnh. phúc. lang. thang.

Nhưng rồi nhiều bộn bề và nắm níu cứ làm cho em quên đi, em chẳng nhớ em đã lập ra một blog với cái tên như thế. Để rồi một sáng bàn tay lang thang lại lơ đãng bấm vào link ấy. Và em bắt đầu viết những dòng đầu tiên... Những cóp nhặt vặt vãnh đâu đó trong cuộc sống vốn đầy những điều không phải muốn thì có thể nói.

Ngày ấy nơi này0trong trẻo lắm... Hay là em trong trẻo lắm? Nên những sẻ chia đầu tiên làm cho em thực sự xúc động. Bè bạn đông dần... Những cảm xúc ngủ sâu trong lòng em chợt như một trái trứng ve hoài thai dưới lớp vỏ cây xù xì rất nhiều năm một sớm đầy nắng bỗng nở thành dàn đồng ca ve rộn rã. 

Cuộc sống không bao giờ là giản đơn như ta mong muốn... Tối nay khi băng qua con đường gió nghe mặn mòi vị mưa trên môi. Chợt nhớ ra cũng đã 3 năm em vui buồn với nơi này. Dù đã từng đi khắp nơi, những tưởng sẽ không quay lại nhưng người ta chẳng thể dễ dàng bỏ đi nơi mình thực sự được là mình.

Trong thế giới ảo này em có nhiều cái tên, nhưng em vẫn thích cái tên đầu tiên bạn bè gọi em ở nơi này nhất. Đừng hỏi em vì sao có thể chiếm được phần nhiều trong trái tim em... Bởi vì, ở nơi này lần đầu tiên trái tim em thực sự mở cửa.

Ntry thai nghén trong mưa mừng bạn Pas tròn 3 năm đến với thế giới này! Dành cho riêng em và yêu thương!