11.6.11

TRÒ CHƠI LẶP LẠI


"Năm, mười, mười lăm, hai mươi...Trốn đi, trốn đi thôi, không thì anh mở mắt. Trò chơi trốn tìm đuổi bắt. Tuổi thơ xưa... bây giờ lặp lại. 

Anh tìm em mà em trốn mãi, biết làm sao? Bầu trời thì cao, cánh đồng thì rộng, sông thì mênh mông, mênh mông ta đứng ở hai bờ.

Thương nhau hoài phải bắt chước tuổi thơ, trò chơi ú tim không tìm em được. Không gian chẳng hẹp như lòng ta tưởng, cánh cửa, hiên nhà, lùm cây, chum nước... trốn chỗ nào anh cũng tìm ra.

Tuổi thơ đã xa, ta đâu già, nhưng không còn trẻ nữa...

Bây giờ. Đã xa lắc xa lơ trò chơi tuổi nhỏ. Anh hiện ra như bảy sắc cầu vồng. Em thành cơn mưa chốn ở đằng đông, cầu vồng tắt em mưa về dịu mát.

Em tự hào hạt nước trong và mát. Anh lung linh lấp lánh bảy sắc màu. Để suốt đời chẳng tìm được thấy nhau...

Anh đếm tắt cho hết nhanh dãy số. Năm, mười, mười lăm, hai mươi... Em trốn kỹ rồi không tìm em được nữa.
Về đi thôi có người chờ bên cửa. Đừng mải chơi, một thuor đã xa rồi..."

Vô tình lại tìm thấy được bài này... Ngày xửa, ngày xưa thuở nhà 9m2 và mê sách hơn mê zai  mình chép ra từ Văn nghệ quân đội năn nỉ ỉ ôi mượn được vào một cuốn sổ. Cuốn sổ thất lạc thế là mình chỉ còn nhớ vài đoạn... Tiếc cuốn sổ ấy cho đến tận bây giờ.


Chả hiểu sao mình luôn tin trên Net cái gì cũng có... Kiểu gì giữa Trái đất 5 tỷ người ba phần tư nước mắt này cũng phải có ai đó có những yêu thích giống mình chứ.


Và cho dù nói gì thì nói.... Mình yêu Net. Nhưng dạo này không yêu Yahoo nữa... Mình có tình yêu khác rồi. Rất là yêu ý!