7.6.11

KHI GIẤC MƠ QUAY VỀ



Chả biết nghe bài này bao giờ, cũng chả biết tại vì sao mà biết hát. Chỉ biết rằng khi bị ấn cái mic vào tay lúc nhạc của bài hát này nổi lên thì tự nhiên mình hát nuột như thể đã thuộc từ lâu lắc rồi. Ai đó còn trợn mắt hỏi: Tâm trang thế, hát cho ai vậy?

Mình thích nghe Lâm Nhật Tiến hát, bắt đầu từ khi nghe bạn ý hát cùng Ngọc Tuyết Yêu mãi ngàn năm... Nghe cả bải vì câu đầu tiên... Sợ lắm yêu ai tim dại khờ! Mình muốn thử xem hết bài thì người ta có dạy cho mình cách nào để hết khờ dại khi yêu một người không? Chỉ là nghe cả bài thì nhận ra... Chẳng có cách gì làm cho một người thôi khờ và chẳng có ai vì sợ trái tim mình khờ khạo mà thôi yêu.

Hôm trước một em gái hỏi... chị thích nghe nhạc gì? Chẳng biết thích nghe nhạc gì... chỉ biết thích thì nghe tới thuộc, có những bài nghe vài năm vẫn nghe. Nhưng cũng có những bài không nghe hết nửa câu... Dì bảo, cái gì cứ nhắc đi nhắc lại sẽ thành vết hằn trên vỏ não. Đôi lúc mình nghĩ não mình chỉ gồm toàn những đường hằn sâu như đêm.

Yahoo phập phù... Còm cho bạn 5 lần chẳng được. Mình có lẽ là người ít kêu ca ông bạn già này nhất, nhưng cũng có lúc muốn khùng. Chợt hiểu vì sao bạn bè chuyển nhà từ 360 sang lưu blog khắp nơi, đi đâu cũng gặp. Như thế nghĩa là: " một lần bị rắn cắn, cả đời sợ dây thừng...". Mình cũng phải tìm đâu đó để lưu lại hồi ức, bạn già plus chắc chẳng tử tế đến mức cho hạn 1 tháng như bạn 360 kia. Bạn tắt là tắt cái rụp... Lúc ấy chắc mình lại chơi vơi.

"Khi giấc mơ đã quay trở về Em vẫn không tin rằng có ngày em sẽ đón anh nơi cuối đường. Anh nhớ không khi xưa ta gặp nhau chính cũng nơi đây ta ngồi mơ... Về giấc mơ nơi thiên đường."

Mình đôi lúc vẫn mơ... giấc mơ thiên đường. Có phải như thế nghĩa là trái tim vẫn chưa thôi khờ dại?