29.12.11

NHÁP

Lá cong như những con thuyền nhỏ
Chở chúng mình đi qua tuổi thơ
Phố dài như tóc em một thuở
Chỉ lướt ngang thôi mà ngan ngát hương mùa...

28.12.11

EM VÀ MỘT NGÀY ĐÔNG XAM XÁM

Em có một thói quen chẳng biết có tự bao giờ nhưng lại còn đến bây giờ mà tất cả những người thân của em chẳng biết đấy là hay nghĩ vẩn vơ, tưởng tượng hay ít nhất cũng là hát lúc đi đường. Cái thói quen ấy đôi lúc cũng gây ra những hậu quả nghiêm trọng như vài vết thương trên người em, hay đa phần những ntry của em trước đây. Cũng có lần làm nên một câu chuyện vui vui ấy là zai chẻ cùng cơ quan đi theo suốt dọc đường chỉ để ngó vào gương xe em xem em nói cái gì và rồi tự kết luận rằng thì là mà: bà này toàn vừa đi đường vùa hát.

Sớm nay trời chẳng đẹp. Khi em chui ra khỏi chăn sau một đêm ngủ chẳng an lành và ngó ra ban công thì trời mới mờ mờ sáng. Hết ly cafe rồi vẫn chưa thấy ông mặt trời xoè những ngón tay hồng óng ả như sợi tơ hồng trên bụi duối đầu ngõ nhà em thuở thơ bé qua những tán lá bàng đỏ ối. Và em thả một tin nhắn qua đường nhớ tới một người: trời hôm nay cứ ỉu ỉu anh nhỉ!

Trời ỉu lắm. Lá bàng chẳng thắm như mọi ngày. Gió cũng lặng hơn. Mùi nước hoa nhè nhẹ lan trong gió đông làm cho người ta cảm nhận ấm áp cũng trĩu hơn. Nhưng chẳng hiểu sao em cứ nghĩ đến câu truyện sự tích trái Sầu riêng đọc được một ngày đông nào đó rất xưa rồi vậy.

Câu chuyện về trái sầu riêng chắc là ai cũng biết. Câu chuyện về một loài trái cây có lớp vỏ ngoài xù xì, mùi hương khó ngửi nhưng ai đã ăn nó rồi thì sẽ nhận ra nó có mùi vị thật đằm thắm mà chẳng dễ gì quên. Mùi và vị của trái Sầu riêng có thể làm cho người ta khó chịu khi lần đầu tiên nếm nó, có những người sẽ không bao giờ chịu nổi nó. Nhưng ai đã từng nếm nó, nhận ra hương vị thật sự của nó thì sẽ rất dễ nghiện.

Những trái sầu riêng xù xì thô ráp có mùi hương khó chịu nhưng lại mang trong mình một câu chuyện cảm động về một tình yêu thuỷ chung.

Chắc hẳn ai đó sẽ hỏi trời ỉu thì liên quan gì tới trái Sầu riêng? Chẳng có liên quan gì chỉ là đôi khi tưởng tượng là thế... hay là câu truyện về trái sầu riêng xù xì khó ngửi mà có thể làm cho người ta nghiện cũng giống như câu nói một cô gái nói với một người khi lần đầu tiên nói chuyện. Rằng: đừng nói chuyện với em, nói chuyện với em dễ nghiện lắm đấy. Rằng: trái sầu riêng cũng giống một cô gái nào đó xù xì thô ráp nhưng sẵn lòng theo người đàn ông mình yêu tới bất cứ nơi nào ngay cả khi thân xác đã về với cát bụi rồi.

Em thích mùa đông lắm. Nhưng em chẳng thích những ngày đông ỉu ỉu xam xám thế này. Nó làm cho tâm trạng em trở nên nặng nề và hai bàn chân như thể muốn lang thang dọc bờ cát vắng.

Và em thích giản đơn là lặng lẽ ngả đầu bên bờ vai một người những ngày đông ỉu ỉu xam xám thế này...

27.12.11

L'Italiano

25.12.11

LINH TINH MÙA GIÁNG SINH!

Mình phát hiện ra là dạo này mình chịu lạnh rất kém. Chỉ cần hơi hơi lạnh một chút là trước tiên giá hai bàn tay, sau đó đến hai bàn chân và cuối cùng là cả người sẽ run lên bần bật còn đầu thì ong ong buốt. Nhưng mà mình thì lại đặc biệt thích mùa lạnh. Thích lang thang phố những ngày nhiều gió, và nhiều cả nắng để cảm giác gió châm châm trên da và nắng hong cho má óng ả. 

Mình phát hiện ra là dạo này mình chịu đựng tiếng ồn rất kém. Mình thích trốn trong yên tĩnh để lang thang đọc hơn. Có lẽ vì thế mà có một số quán cafe quen ngày xưa bị mình bỏ qua rồi. Mình thích quán yên tĩnh, nhạc nhè nhẹ và cafe thật sánh đặc và tất nhiên WF cùng phải nét căng.

Mình phát hiện là dạo này mình cực kỳ lười viết, cực kỳ lười up ảnh và mình thích đọc người khác viết hơn. Người ta nói rằng blog đã sắp tới hồi suy thoái. Và những blogger kỳ cựu thì bây giờ thực sự cũng ít blogging hơn... nhưng vẫn còn nhiều người viết rất hay và mình thì vẫn thích đọc blog hơn là đọc báo.

Mình phát hiện là dạo này mình lười đi tụ tập lắm. Chỉ những cuộc tụ tập nào đó thực sự cần mới có thể lôi mình ra khỏi ghế được thôi. Mình thích đi ăn lẩu băng chuyền với bạn Bống hơn, thích đi ăn ốc với bạn Bống hơn và thậm chí đôi lúc mình cũng thích cả đi ăn KFC nữa...

Mình phát hiện ra là dạo này mình hay nghĩ lắm. Mình chẳng còn tuân thủ được nguyên tắc đơn giản hóa vấn đề mà mình tự đề ra và làm theo bao nhiêu năm nay. Có thể rằng thì là mà mình nhận ra rằng từng này tuổi đầu thực sự mình chưa làm được gì cho bản thân mình chứ đừng nói đến là làm được gì cho người khác. Người ta thì nói rằng: Mình chỉ yêu mình thôi. Nhưng thực ra thì ngay cả tự yêu bản thân mình, mình hình như cũng yêu chưa đủ.

Mình rất chi là sợ ốm và gxét ốm. Nhưng trước giờ mình ít ốm... Và đặc biệt là ít ốm vặt. Trước giờ ốm của mình chỉ là vài ba trận tai nạn để lại thương tích trên người và hay bị đau đầu mỗi khi giở giời thôi. Mà đau đầu của mình thì kinh lắm nên mình cũng sợ đau đầu lắm. Đợt này chẳng giờ giời nhưng cũng đau mấy ngày rồi đấy! Bạn bảo: Thì đến lúc xe phải đươc chăm sóc nhiều hơn rồi chứ sao!

Mình vẫn đặc biệt thích màu đỏ.Ngẫm ra con người ta đặc biệt thích màu mà bản mệnh có thể hòa hợp và chế ngự. Và cái thích này đôi lúc thuộc về bản năng. Mình thích màu đen trắng và đỏ nhất, có lẽ là vì màu đen trắng hợp với mình và màu đỏ thì là màu bản mệnh mình có thể chế ngự. Và trong ba màu mình thích ấy thì màu đỏ vẫn là màu đặc biệt thích. Thầy bảo: đấy là vì bản tính mình bướng, luôn thích chế ngự và nổi bật nên mới vậy.

Mình phát hiện ra rằng mình vẫn cứ là học sinh dốt cho dù người ta có nói mình thông minh đến đâu chăng nữa! Một người chỉ biết lý thuyết mà thực hành dở ẹc thì là học sinh dốt còn gì. Mình vẫn cứ đơn giản mà nghĩ rằng chỉ cần yêu thật nhiều mà chẳng biết thể hiện tình yêu của mình, và chẳng biết làm sao để người ta nhận ra rằng mình thực sự cảm thấy có lỗi và chân thành nhận lỗi.

Cho dù có nói gì đi nữa... Mình vẫn cứ có một mùa Giáng Sinh chẳng an lành. Chắc vì mình chưa đủ ngoan nên ông già Noel chẳng để vào chiếc tất của mình những lời chúc ấm áp.

IMG_6004

24.12.11

Không phải lễ Tình nhân, không phải sinh nhật, cũng không phải bất cứ ngày gợi nhớ nào. Mà chính là đêm Thiên Chúa Giáng Sinh lành lạnh rực rỡ sắc màu thế này làm cho ta nhận ra mình mong mỏi có thể được ở bên người biết chừng nào.

JINGLE BELL

Chúc một Giáng Sinh an lành và ấm áp cho những người em yêu thương!

23.12.11

BẠN...

Bạn không "nhiều chữ" như em. Bạn không đi nhiều đường đất như em. Bạn chỉ có những người bạn giống bạn... Những người mà người ta gọi là dân xã hội. Bạn chẳng bao giờ gặp người nhà nước như em...

Khi em trèo tường bỏ tiết theo đám bạn học đi chơi thì bạn bế con tựa cửa...

Nhưng em yêu bạn... Và bạn yêu em. Bạn có những người bạn xã hội cũng yêu em. Và bạn có một bờ vai để dựa mỗi khi mỏi mệt từ khi em chỉ mới bắt đầu biết Yêu cũng chính là Đau cho tới bây giờ...

Bạn cứ nói em sướng... Nhưng đôi lúc em ghen tị với bạn lắm. Bạn biết không?

Chỉ là ảnh bạn chụp em thôi! Mong một mùa Giáng sinh an lành, ấm áp cho bạn và cho em.

Vườn trong phố - Lưu Quang Vũ



Trong thành phố có một vườn cây mát
Trong triệu người có em của ta
Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật
Vào vườn rồi ong chẳng nhớ lối ra

Vườn em là nơi đọng gió trời xa
Hoa tím chim kêu bàng thưa lá nắng
Con nhện đi về giăng tơ trắng
Trái tròn căng mập nhựa sinh sôi

Nơi ban mai cỏ ướt sương rơi
Một hạt nhỏ mơ hồ trên má
Hơi lạnh nào ngón tay cầm se giá
Suốt cuộc đời cũng chẳng hiểu vì sao

Nơi đêm khuya vọng lại tiếng còi tàu
Bỗng nhớ xa xôi những miền đất nước
Nơi bài hát lên đường ta hẹn ước
Nơi góc vườn ta để quên chùm hoa

Nơi vòm lá rì rào xao động cơn mưa
Quả ngọt chín khi mùa ve lại đến
Những chân trời màu hồng những chân trời màu tím
Những ngôi sao bàng bạc cả hoàng hôn

Nơi lá chuối che nghiêng như một cánh buồm
Cánh buồm xanh đi về trong hạnh phúc
Se sẽ chứ không cánh buồm bay mất
Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi

Dưa hấu bổ ra thơm suốt ngày dài
Em cũng mát lành như trái cây mùa hạ
Nước da nâu và nụ cười bỡ ngỡ
Em như cầu vồng bảy sắc hiện sau mưa

Đến bây giờ đánh giặc anh đi xa
Nhìn lại mảnh vườn xưa thấy hẹp
Biết bao điều anh còn chưa nói được
Rối rít trong lòng một nỗi em em

Rừng rậm đèo cao anh đã vượt lên
Theo tiếng gọi con tàu ngày bé dại
Vườn không níu được bước chân trở lại
Nhưng lá còn che mát suốt đường anh

Mảnh vườn em vẫn là mảnh vườn xanh
Nơi ban đầu lòng ta ươm tổ mật
Nơi ta hái những chùm thơ thứ nhất
Nơi thu sang mây trắng vẫn bay về.



22.12.11

.


Lâu lắm bữa qua mới lại gặp chị. Nhìn cái áo chị mặc chợt muốn mỉm cười vì nhớ ngày trước mỗi lần đi đâu nhìn màu ấy lại chợt nghĩ: Chị ưng cái này lắm!

Chị thích màu xanh rêu ấy. Nhiều lúc shopping cứ đòi mua bằng được một thứ chỉ vì nó đúng là màu mà chị thích. Cho dù rất có thể cái mà chị muốn mua ấy chẳng ăn nhập với bất cứ món đồ nào mà chị có. Thời chị hay đi shopping với em cả phố chỉ toàn là màu hồng cánh sen, chẳng có cái màu xanh rêu mà chị thích nên mới vậy.

Năm nay cái màu xanh rêu mà chị thích là mốt. Nhất là những ngày này... Đi đâu người ta cũng thật dễ dàng bắt gặp màu xanh của những vòng ô rô báo hiệu mùa của những điều kỳ diệu đã về...

Em dạo này chẳng bình lặng... dễ buồn, dễ mệt và cũng dễ cáu giận. Em thích đọc hơn là viết. Thích ngồi tỉ mẩn làm vài thứ linh tinh hơn là lao xao ùa ra phố. Thích quẩn quanh với keo, giấy để thử sức với việc làm mô hình hơn là ngẫm ngợi đâu đó xa xôi. Nhưng em đôi lúc vẫn ngẩn ngơ đường về với mùi hương mùa cũ còn sót lại hay một vài tán bàng rực rực lá đỏ trên những nhánh gầy hanh hao dưới vòm đêm.

Bạn thì bảo em càng già càng lắm chuyện. Chỉ vì lúc bạn hỏi: Vài hôm nữa xuống thăm em, em có thích quà gì không? Em bảo: Bện cho ta một con cúi rơm nếp... ta mang con ta lên triền đê ngồi chơi để nó biết ngày nhỏ mẹ nó làm gì những chiều đông!

Lâu lắm em mới lại viết những dòng rất sến vào một tấm thiếp gửi đi mừng Giáng Sinh. Đọc thật buồn cười nhưng cũng chợt cảm thấy vui vui vì biết đâu đó sẽ có người vui với những dòng chữ ấy. Cho dù chữ viết trên thiếp không phải là nét chữ của người mà cô bé ấy mong sẽ cùng nắm tay đi dưới vòm đêm ngày Thiên Chúa Giáng Sinh.

Cứ đến những ngày này thì bàn tay chợt hay lạnh lắm. Ai đó đã từng nói: Em nhớ luôn phải để tay mình trong tay người khác. Và nếu không thể làm thế thì đừng bao giờ ra đường mà quên găng tay!


1.12.11

MY HAPPINESS