3.11.11

NHẬT KÝ NGÀY...



Tự nhiên thèm kim chi kinh khủng... Người nghén thèm chua chắc cũng chỉ như mình là cùng. Mình thì vốn dĩ cứ nghén là sợ ăn, sợ cả chữ thức ăn, sợ đến cả cái biển hiệu thức ăn hay bất cứ ai nhắc đến chữ ăn nên chả bao giờ có thể hiểu nổi vì sao người ta nghén lại thèm ăn cái gì đó.

đông 1Nhưng cơ mà thèm kim chi thật ý. Nên giữa trưa bò đi mua bằng được món kim chi... Cho dù chẳng ngon bằng món kim chi mình đã có trong ký ức, nhưng cũng đủ làm đã cơn thèm. 

Dạo này sợ ngủ... Sợ những mê man không rời khỏi mình ngay cả khi thức dậy. Sợ những điều rất nhỏ không thể thành hiện thực theo mình vào cơn mơ và ám ảnh mình cả khi thức.

Dạo này hay làm những điều mà thường nhật chẳng làm. Nghe những thứ thường nhật chẳng nghe. Đọc những cuốn sách thường nhật chẳng đọc và hoàn toàn chẳng nhớ đọc mấy thứ báo lá cải trên mạng. Thích chui vào một chỗ viết ba lăng nhăng hơn là để ở những nơi ồn ào thường nhật. Bạn khám và phán rằng Bệnh tự kỷ đã đến hồi hết chữa.

Ngày tận cùng của tháng gặp một người bạn rất xưa. Một người ở giữa những hồi ức, những mơ ước và những hò hẹn đã khép nhưng thẳm sâu vẫn còn những day dứt, ân hận và nuối tiếc không bao giờ có thể nguôi ngoai.

Nghe nhạc nào mình! 


2 comments:

  1. Chà! chị viết nhiều thế! dài, dài... :X

    ReplyDelete
  2. @ Bí: Dài đâu... Ngắn tủn mà. Vẫn thắc mắc sao ĐN lại vẫn còn phượng. HN phượng rụng lá khắp nơi.

    ReplyDelete