6.11.11

I HAVE A DREAM...

Gái một đêm mò qua lục nhà chị rồi lên FB rên rẩm chết chìm vì cái lãng mạn của chị và nhớ chị lắm rồi. Chị biết tỏng, nó đang xì trét vì cả một đống những lổn nhổn nó phải làm trước khi kết thúc những năm tháng đẹp nhất đời để bước vào với bụi bặm bon chen. Nó nhớ chị và mong chị chỉ để có chị thì nó có lý do rất chính đáng vỗ về cho tính mải chơi của nó mà theo chị lao xao đấy thôi. Nhưng mà chị cũng nhớ gái, lâu lâu chẳng 888888 xuyên Việt rồi.

Zai cả ngày chỉ mơ màng với miền đất zai sắp đến. Zai có biết là mỗi lần zai nói thì cái dòng máu lang thang trong chị cứ như thể những mầm chồi ngủ đông một ngày nắng ấm chợt thức dậy không?????

Chị thì bi giờ cứ như thể bị buộc chân rồi ý. Muốn lang thang và để lại tất cả những nhàm chán và ì trệ trong người chị bay đi lắm rồi. Nhưng chẳng thể muốn là bỏ đi được. Nên hò hẹn cứ để lại đấy vậy...

Chị muốn đi Tibet, và nếu có thể thì sẽ đi hết cả một vòng hồ Thanh Hải để có thể gom hết vào chị những mênh mông, thẳm sâu và kỳ diệu của nó. Nhưng chiều nay ngồi đây, nhìn phố xá rộn rã ngoài kia chị chợt lại muốn được dầm chân trong một cái ao nhỏ nơi một miền quê thanh bình nào đó để tát cá. Để cả người chị, tóc chị không phải toát ra mùi hương của những loại nước hoa thường nhật chị dùng mà là mùi cỏ, mùi bùn, mùi khói chiều và mùi quê dìu dịu lan lan. Để tai chị không phải nghe tiếng ồn ã xe cộ mà là tiếng dế nỉ non kêu trong cỏ, tiếng ếch gọi bạn tình trong chiều và tiếng gà eo óc gọi nhau lên chuồng. Để rồi khi ráng chiều chầm chậm xuống trên bụi tre xa xa... chị cùng ai đó bắc một bếp củi nhỏ bên bờ ao. Nướng những chú cá tươi roi rói vừa tát được... Mùi khói, quyện cùng mùi cá. Lửa bập bùng cháy trong mắt... chị nghĩ ấm áp và yêu thương đôi lúc chỉ cần bình dị như thế!

Trong giấc ngủ vội trưa nay... Chị đã mơ như thế đấy!



No comments:

Post a Comment