2.11.11

CẢM XÚC TỦN MỦN LÚC ĐAN KHĂN


Em thích khăn quàng lắm. Thích quàng khăn ngày lạnh, ngày gió và ngay cả ngày nắng. Thích cái cảm giác dải khăn nhè nhẹ hờ hững trên cổ bay bay trong gió. Thấy mình như thể nhẹ hơn, mềm hơn và đàn bà hơn.

Em thích tặng khăn cho người ta lắm. Đôi lúc tặng khăn chẳng vì lý do gì... Chỉ là sà vào hàng khăn quen. Hân hoan cầm trên tay những chiếc khăn nhiều màu sắc, mềm mại thì tự nhiên nhớ tới một ai đó cũng thích khăn như em mà tặng thôi. Người ta bảo: Người thích tặng khăn nghĩa là luôn muốn người khác nhận được thật nhiều ấm áp. Em thì chẳng suy diễn cao siêu thế. Chỉ là yêu cái cảm giác nhìn vẻ mặt người thích khăn nhận được chiếc khăn hợp ý mình.

Tủ khăn của em đầy lắm. Đủ những sắc màu và chất liệu... Em mua khăn mỗi khi em buồn, những lúc em vui. Khăn theo em về như một món quà kỷ niệm một vùng đất em đã qua. Mỗi chiếc khăn luôn có thể nhắc lại cho em một mẩu hồi ức nào đó.

Mùa về... Khăn theo em xuống phố mỗi ngày. Dọn lại ngăn để khăn chợt nhận ra chỉ duy nhất một chiếc khăn trong ấy là của người khác tặng cho em. Chiếc khăn rất đẹp và hợp với em, nó theo em mỗi ngày trong túi... Nhưng chiếc khăn ấy lại không phải là chủ ý của người tặng. Nó là thứ thay thế cho một món đồ khác mà em muốn người ta tìm cho em. 

Người ta nói: Muốn gì thì phải nói ra, đừng nên giữ lại trong lòng. Nhưng nói ra điều mình muốn đôi lúc cảm giác sao mình tầm thường quá. Nên chả nói, em tự đi đan khăn cho em. Một chiếc khăn thật to thật ấm... Để cho dù chỉ mình vai gầy liêu xiêu trong gió lạnh thì cũng đã có khăn rồi.

Suy cho cùng... Lạnh ở trong lòng mới khó làm cho ấm lại.

No comments:

Post a Comment