Có thể dễ dàng bắt gặp các quán cafe ở bất cứ ngõ nghách nào ở thành phố này. Từ những quán nhỏ xíu với những bộ bàn ghế cũ kỹ và vài bộ cờ tướng cho các cụ ông chơi cờ mỗi khi thưởng thức cafe nơi ngõ nhỏ yên tĩnh tới các quán cafe ồn ào tiếng nhạc và đèn màu lấp lánh nơi những con phố sầm uất xe cộ đi lại đông đúc.
Có thể bắt gặp mùi hương cafe sóng sánh nồng nàn vào bất cứ thời khắc nào trong ngày. Khi ta cùng những vòng bánh xe lăn trong nắng sớm và hanh hao mùa hay ta tay trong tay một người lặng lẽ cảm nhận yêu thương.
Có muôn vàn cách pha chế hương vị cafe... Và các bartender thì luôn gìn giữ bí quyết hương vị cafe của mình như một báu vật. Nên ta chẳng bao giờ gặp được hai hương vị cafe giống hệt nhau tại hai quán cafe khác nhau. Người không thích cafe thì đương nhiên sẽ nói rằng... Chỉ là vị đắng thôi có gì đâu mà phức tạp quá thế! Quả thật chỉ đơn giản là vị đắng, nhưng người đã yêu vị đắng thì sẽ mãi mãi không thể cảm thấy bất cứ mùi vị nào khác đủ cho mình say mê.
Không biết có phải vì những giọt cafe sóng sánh chảy ra từ phin kia lúc nào cũng chậm dãi không mà như thể nhịp sống quanh những ly cafe cũng như chậm lại. Mọi ồn ã xô bồ và bụi bặm đời cứ như thể ở lại đâu đó sau những giọt đắng chầm chậm chảy kia một khoảng vậy.
Người yêu cafe thì đòi hỏi cũng giản đơn như cafe vậy. Quán yên tĩnh, nhiều màu xanh, tiếng nhạc nhè nhẹ, nụ cười cô bán hàng dịu dàng và mùi hương cafe nồng nàn...
Thế thôi, là đủ để lần sau quay lại.

No comments:
Post a Comment