30.11.11

HÃY NGỦ YÊN, EM YÊU! - RAXUN GAMZATOP

Hát bài nào cho em, em yêu.
Đêm tháng bảy chỉ sáu giờ rất ngắn,
Hãy ngủ yên, và anh, như mọi bận,
Làm chiếc nôi ru cho em, em yêu.
Hãy ngủ yên, đêm sáu giờ rất ngắn.

Hãy ngủ yên! - anh lại nói bây giờ
Câu nói ấy, và anh tin: có lẽ
Không người nào thức muộn giống như anh
Để âu yếm nói cùng em như thế

Hãy ngủ yên, em yêu, hãy ngủ yên,
Để anh đi ra đồng, ngoài ấy
Anh sẽ thổi, làm tắt hết sao đêm
Và thắp sáng vầng dương chờ em dậy.

Rồi bình minh sẽ xua hết bóng đêm,
Anh và em sẽ chào ngày chói lọi.
"Xin chúc em một ngày mới!" anh tin
Anh là người đầu tiên sẽ nói.

Hát bài nào cho em, em yêu?
Đêm tháng bảy chỉ sáu giờ rất ngắn.
Hãy ngủ yên, và anh, như mọi bận,
Làm chiếc nôi ru cho em, em yêu
Hãy ngủ yên, đêm sáu giờ rất ngắn...

THÁI BÁ TÂN dich từ tiếng Nga


( Cứ hỏi vì sao mấy cuốn sổ cũ chả vứt đi đâu được. Đôi khi căng như dây đàn cũng chỉ cần lật lại vài trang thôi...)



22.11.11

LƯỜI NHÁC VÀ Ì TRỆ... QUÊN ĐI NHÉ!

Buổi sáng ra đường... Lây phây mưa bụi. Năm nay mùa nào về cũng muộn. Mùa còn lỗi hẹn thế, trách chi người ta cũng để những hò hẹn lại đâu đó.

Vẫn còn nhiều hương hoa sữa lắm. Mùi hương hoa nhiều người không thích vì cứ vào mùa hoa thì lại viêm mũi dị ứng... Mình thì thích nên cú mỗi khi mùa mang hương hoa về thì lại thích ra đường buổi tối để hương hoa theo về trên tóc.

Bạn mở một quán cafe tại một con phố cổ sầm uất. Bạn hào hứng với ý tưởng mang tình yêu một Hà Nội xưa cũ vào góc nhỏ hơn 250 m2 ấy. Bạn khai trương vào một ngày mang con số mà mình luôn sẽ nhớ. Bạn hỏi: thấy quán cafe của bạn thế nào? Thật khó để mô tả cảm xúc... Quán của bạn đẹp, cafe không tệ nhưng không hiểu sao mình không có cám giác ấm cúng và muốn quay lại.

Các chị mua đồ mà mỗi lần mua lại hỏi thầy phong thuỷ vậy là đã quay lại tới lần thứ 3 rồi. Lần nào các chị tới cũng hài lòng quay về với một món đồ nào đó. Mình thì cho dù các chị tới mà không chọn được gì cũng cảm thấy vui... Cùng là người BK mà. Nhìn các chị thì lại nhớ một thời thật trong trẻo...

Dự án mới bắt đầu khởi động rồi. Đã nhìn thấy trước mắt thật nhiều việc phải làm.

Lại phải hít thật căng lồng ngực mà hô: Cố lên nào ta ơi! Lười nhác và ì trệ... Quên đi nhé!

16.11.11

CAFE... CAFE


Có thể dễ dàng bắt gặp các quán cafe ở bất cứ ngõ nghách nào ở thành phố này. Từ những quán nhỏ xíu với những bộ bàn ghế cũ kỹ và vài bộ cờ tướng cho các cụ ông chơi cờ mỗi khi thưởng thức cafe nơi ngõ nhỏ yên tĩnh tới các quán cafe ồn ào tiếng nhạc và đèn màu lấp lánh nơi những con phố sầm uất xe cộ đi lại đông đúc.

Có thể bắt gặp mùi hương cafe sóng sánh nồng nàn vào bất cứ thời khắc nào trong ngày. Khi ta cùng những vòng bánh xe lăn trong nắng sớm và hanh hao mùa hay ta tay trong tay một người lặng lẽ cảm nhận yêu thương.

Có muôn vàn cách pha chế hương vị cafe... Và các bartender thì luôn gìn giữ bí quyết hương vị cafe của mình như một báu vật. Nên ta chẳng bao giờ gặp được hai hương vị cafe giống hệt nhau tại hai quán cafe khác nhau. Người không thích cafe thì đương nhiên sẽ nói rằng... Chỉ là vị đắng thôi có gì đâu mà phức tạp quá thế! Quả thật chỉ đơn giản là vị đắng, nhưng người đã yêu vị đắng thì sẽ mãi mãi không thể cảm thấy bất cứ mùi vị nào khác đủ cho mình say mê.

Không biết có phải vì những giọt cafe sóng sánh chảy ra từ phin kia lúc nào cũng chậm dãi không mà như thể nhịp sống quanh những ly cafe cũng như chậm lại. Mọi ồn ã xô bồ và bụi bặm đời cứ như thể ở lại đâu đó sau những giọt đắng chầm chậm chảy kia một khoảng vậy.

Người yêu cafe thì đòi hỏi cũng giản đơn như cafe vậy. Quán yên tĩnh, nhiều màu xanh, tiếng nhạc nhè nhẹ, nụ cười cô bán hàng dịu dàng và mùi hương cafe nồng nàn...

Thế thôi, là đủ để lần sau quay lại.



11.11.11

11.11.11

Ngày 11. 11. 11. Một thế kỷ mới có một ngày như thế.
Nhưng em thì luôn muốn có thật nhiều ngày 11 cho em và yêu thương.

IMG_5727

9.11.11

GIÓ MÙA

Sáng sớm tỉnh dậy, nghe gió thổi ù ù ngoài cửa sổ. Thò cổ ra ban công chỉ thấy gió và gió.

Không còn mùi hương ngọc lan, không còn tiếng se sẻ gọi nhau, không có nắng len qua từng mái nhà nhấp nhô ùa về đầy sân. Chỉ thấy chao ôi là gió và gió.

Xào xạc vài chiếc lá rụng xuống ngõ nhỏ. Mùi xôi sớm ấm sực. Chị hàng bánh mì nhẹ nhàng lật trái trứng vàng rộm điểm vài lá hành xanh nhỏ xíu trong chảo, tiếng mỡ nổ tanh tách khe khẽ. Mùi thuốc bắc nhà nào đang sắc thật dễ chịu. Gió về làm cho những mùi hương đời chợt thanh thản lạ.

Đàn bà nhẹ nhàng choàng qua vai cô gái yêu một dải khăn nhẹ. Gió sớm dễ làm cho trẻ con ho... nhưng đàn bà cũng biết chỉ cần bước qua cánh cổng trường kia thôi cô gái nghịch ngợm kia sẽ cất sâu dải khăn vào cặp sách và nhập cuộc vào những trò vui trẻ con.

Đàn bà mỉm cười... Rồi một ngày nào đó cô gái nhỏ ấy sẽ nhận ra dải khăn mỏng manh bay trong gió mùa về sớm này không hẳn chỉ là để làm ấm.

Mùi nước hoa thoảng trong gió mùa sớm thật nồng nàn và dịu dàng.

6.11.11

I HAVE A DREAM...

Gái một đêm mò qua lục nhà chị rồi lên FB rên rẩm chết chìm vì cái lãng mạn của chị và nhớ chị lắm rồi. Chị biết tỏng, nó đang xì trét vì cả một đống những lổn nhổn nó phải làm trước khi kết thúc những năm tháng đẹp nhất đời để bước vào với bụi bặm bon chen. Nó nhớ chị và mong chị chỉ để có chị thì nó có lý do rất chính đáng vỗ về cho tính mải chơi của nó mà theo chị lao xao đấy thôi. Nhưng mà chị cũng nhớ gái, lâu lâu chẳng 888888 xuyên Việt rồi.

Zai cả ngày chỉ mơ màng với miền đất zai sắp đến. Zai có biết là mỗi lần zai nói thì cái dòng máu lang thang trong chị cứ như thể những mầm chồi ngủ đông một ngày nắng ấm chợt thức dậy không?????

Chị thì bi giờ cứ như thể bị buộc chân rồi ý. Muốn lang thang và để lại tất cả những nhàm chán và ì trệ trong người chị bay đi lắm rồi. Nhưng chẳng thể muốn là bỏ đi được. Nên hò hẹn cứ để lại đấy vậy...

Chị muốn đi Tibet, và nếu có thể thì sẽ đi hết cả một vòng hồ Thanh Hải để có thể gom hết vào chị những mênh mông, thẳm sâu và kỳ diệu của nó. Nhưng chiều nay ngồi đây, nhìn phố xá rộn rã ngoài kia chị chợt lại muốn được dầm chân trong một cái ao nhỏ nơi một miền quê thanh bình nào đó để tát cá. Để cả người chị, tóc chị không phải toát ra mùi hương của những loại nước hoa thường nhật chị dùng mà là mùi cỏ, mùi bùn, mùi khói chiều và mùi quê dìu dịu lan lan. Để tai chị không phải nghe tiếng ồn ã xe cộ mà là tiếng dế nỉ non kêu trong cỏ, tiếng ếch gọi bạn tình trong chiều và tiếng gà eo óc gọi nhau lên chuồng. Để rồi khi ráng chiều chầm chậm xuống trên bụi tre xa xa... chị cùng ai đó bắc một bếp củi nhỏ bên bờ ao. Nướng những chú cá tươi roi rói vừa tát được... Mùi khói, quyện cùng mùi cá. Lửa bập bùng cháy trong mắt... chị nghĩ ấm áp và yêu thương đôi lúc chỉ cần bình dị như thế!

Trong giấc ngủ vội trưa nay... Chị đã mơ như thế đấy!



3.11.11

NHẬT KÝ NGÀY...



Tự nhiên thèm kim chi kinh khủng... Người nghén thèm chua chắc cũng chỉ như mình là cùng. Mình thì vốn dĩ cứ nghén là sợ ăn, sợ cả chữ thức ăn, sợ đến cả cái biển hiệu thức ăn hay bất cứ ai nhắc đến chữ ăn nên chả bao giờ có thể hiểu nổi vì sao người ta nghén lại thèm ăn cái gì đó.

đông 1Nhưng cơ mà thèm kim chi thật ý. Nên giữa trưa bò đi mua bằng được món kim chi... Cho dù chẳng ngon bằng món kim chi mình đã có trong ký ức, nhưng cũng đủ làm đã cơn thèm. 

Dạo này sợ ngủ... Sợ những mê man không rời khỏi mình ngay cả khi thức dậy. Sợ những điều rất nhỏ không thể thành hiện thực theo mình vào cơn mơ và ám ảnh mình cả khi thức.

Dạo này hay làm những điều mà thường nhật chẳng làm. Nghe những thứ thường nhật chẳng nghe. Đọc những cuốn sách thường nhật chẳng đọc và hoàn toàn chẳng nhớ đọc mấy thứ báo lá cải trên mạng. Thích chui vào một chỗ viết ba lăng nhăng hơn là để ở những nơi ồn ào thường nhật. Bạn khám và phán rằng Bệnh tự kỷ đã đến hồi hết chữa.

Ngày tận cùng của tháng gặp một người bạn rất xưa. Một người ở giữa những hồi ức, những mơ ước và những hò hẹn đã khép nhưng thẳm sâu vẫn còn những day dứt, ân hận và nuối tiếc không bao giờ có thể nguôi ngoai.

Nghe nhạc nào mình! 


Bài hát ấy vẫn còn là dang dở

Nắng đã tắt dần trên lá im
Chiều đã xẫm màu xanh trong mắt tối
Đường đã hết trước biển cao vời vợi
Tay đã buông khi vừa dứt cung đàn

Gió đã dừng nơi cuối chót không gian
Mưa đã tạnh ở trong lòng đất thẳm
Người đã sống hết tận cùng năm tháng
Sau vô biên sẽ chỉ có vô biên

Anh vẫn chưa nói được cùng em
Bài hát ấy vẫn còn là dang dở
Chưa hiểu được mùi thơm của lá
Chưa nghe xong tiếng hót của chim rừng

Yêu thương hoài vẫn chưa đủ yêu thương
Ôi nếu phải tan thành bụi cát
Thành hư vô, không khí trời, không ánh sáng
Chỉ rỗng không, câm lặng, vô hình

Sẽ ở đâu, bài hát ấy của anh
Gương mặt của hôm nay ơi, em của những ngày đang sống ?
Không thể ôm cả bầu trời lồng lộng
Nhưng có thể cầm một chùm quả trên tay

Có thể trồng thêm một bóng mát cho ngày
Không tới được một vì sao xa lắc
Nhưng có thể đến trong mùa cấy gặt
Làm thuyền trên sông, làm lúa trên đồng

Làm ngọn lửa hồng, làm tấm gương trong
Và nhận hết niềm vui trên cõi sống
Mũi kim nhỏ mà chiều mau tắt nắng
Có sao đâu: áo đẹp đã xong rồi

Phút cuối cùng tay vẫn ở trong tay
Ta đã có những ngày vui sướng nhất
Đã uống cả men nồng và rượu chát
Đã đi qua cùng tận của con đường

Sau vô biên dẫu chỉ có vô biên:
Buồm đã tới và lúa đồng đã gặt.

Lưu Quang Vũ - NXB Văn học, 2002


2.11.11

CẢM XÚC TỦN MỦN LÚC ĐAN KHĂN


Em thích khăn quàng lắm. Thích quàng khăn ngày lạnh, ngày gió và ngay cả ngày nắng. Thích cái cảm giác dải khăn nhè nhẹ hờ hững trên cổ bay bay trong gió. Thấy mình như thể nhẹ hơn, mềm hơn và đàn bà hơn.

Em thích tặng khăn cho người ta lắm. Đôi lúc tặng khăn chẳng vì lý do gì... Chỉ là sà vào hàng khăn quen. Hân hoan cầm trên tay những chiếc khăn nhiều màu sắc, mềm mại thì tự nhiên nhớ tới một ai đó cũng thích khăn như em mà tặng thôi. Người ta bảo: Người thích tặng khăn nghĩa là luôn muốn người khác nhận được thật nhiều ấm áp. Em thì chẳng suy diễn cao siêu thế. Chỉ là yêu cái cảm giác nhìn vẻ mặt người thích khăn nhận được chiếc khăn hợp ý mình.

Tủ khăn của em đầy lắm. Đủ những sắc màu và chất liệu... Em mua khăn mỗi khi em buồn, những lúc em vui. Khăn theo em về như một món quà kỷ niệm một vùng đất em đã qua. Mỗi chiếc khăn luôn có thể nhắc lại cho em một mẩu hồi ức nào đó.

Mùa về... Khăn theo em xuống phố mỗi ngày. Dọn lại ngăn để khăn chợt nhận ra chỉ duy nhất một chiếc khăn trong ấy là của người khác tặng cho em. Chiếc khăn rất đẹp và hợp với em, nó theo em mỗi ngày trong túi... Nhưng chiếc khăn ấy lại không phải là chủ ý của người tặng. Nó là thứ thay thế cho một món đồ khác mà em muốn người ta tìm cho em. 

Người ta nói: Muốn gì thì phải nói ra, đừng nên giữ lại trong lòng. Nhưng nói ra điều mình muốn đôi lúc cảm giác sao mình tầm thường quá. Nên chả nói, em tự đi đan khăn cho em. Một chiếc khăn thật to thật ấm... Để cho dù chỉ mình vai gầy liêu xiêu trong gió lạnh thì cũng đã có khăn rồi.

Suy cho cùng... Lạnh ở trong lòng mới khó làm cho ấm lại.

1.11.11

NEVER FORGET TO SMILE

Smile cat

Chẳng thiết tha gì cả vì quá mệt. Nhưng mà nhìn bạn mèo này thì lại nhớ: never forget to smile. Thôi thì dùng 10 ngón tay kéo 2 mép lên.