Hàng xóm căn nhà này của em trong một ntry có nói rằng: viết blog cũng theo một chu kỳ. Thích viết khi mói chơi, khi bắt đầu có người đọc mình, comment cho mình và khoảng chừng 2 năm thì bắt đầu chững lại.
Điều này dường như đúng. Đôi lúc viết blog cũng tạo cho người ta áp lực khi những ảo ảnh về một ta rất khác bắt đầu xuất hiện. Ta cứ ngỡ rằng mình đã đạt được một cái gì đó rất khác, và ta đã có thể tự khẳng định được mình rồi. Rằng người khác công nhận ta, khen ta nghĩa là ta chính là giỏi giang như thế.
Em ngay từ đầu đã tự nhắc nhở mình rằng: chơi blog cũng như thể ngày xưa em miệt mài với Picachu mỗi lúc nghỉ trưa thôi. Rằng blog cũng chỉ là một trò chơi, nơi em để mình lắng lại những mệt mỏi và chia sẻ cảm xúc của mình. Sao vẫn có thể để những ảo ảnh của nó cuốn em đi.
Thế giới mạng thực ra nhỏ hơn người ta nghĩ rất nhiều. Em hôm nay lại kể cho nghe bí mật về bạn, người đàn bà đẹp với đầy đủ những tư chất có thể khiến đàn ông yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Người đàn bà với đủ đầy mọi điều khiến người ta ghen tỵ... Bí mật chẳng lạ gì trong cuộc sống này, nhưng chợt làm cho em trùng lại.
Đôi lúc em cứ tự hỏi, tại sao người ta cứ thích tìm em để thổ lộ bí mật. Làm người nắm giữ bí mật của người khác thì mệt mỏi lắm. Nhưng lại không đủ can đảm để thốt lên rằng: làm ơn đừng nói với tôi. Và cũng không đủ độc ác để đem bí mật mình nắm giữ đi thổ lộ cho người khác . Bởi hơn ai hết em hiểu không phải ai cũng đủ khách quan để hiểu khi nghe được một bí mật về ai đó.
Đôi lúc em dường như cứ quên rằng em viết là vì bản thân mình, và nhu cầu chia sẻ cảm xúc của mình trước. Bởi không như người khác em không dễ gì đem chuyện của mình đi kể. Nhưng nếu cứ mỗi khi làm gì đó, viết gì đó mà cảm xúc chỉ hướng về một phía như em vẫn làm thì sẽ đến một lúc nào đó cảm xúc sẽ rơi không trọng lượng mất thôi.
Đọc người khác viết nhiều hơn để viết cho mình nhiều hơn thôi em!
27.10.11
Post thử nhăng cuội từ mail
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment