26.10.11

CẢM XÚC VỤN...


Trưa nay em đi ăn với em gái. Món lẩu tươi ngon mà em gái thích ở trong một ngôi nhà nho nhỏ với cầu thang gỗ cũ kỹ và ban công phủ kín bông giấy nhìn ra một cái hồ. Nói với em gái: Chị chỉ ước về già ở trong ngôi nhà nhỏ thế này... với cầu thang gỗ và giàn bông phủ kín hoa. Con đường ven hồ kia sẽ mát rợp những vòm trứng cá và sớm sớm luôn có một người đứng bên hồ chờ chị... Em gái phì cười... Sao chị luôn có những ước mơ nhỏ bé như thế chứ? 

Người ta sinh ra trên đời... chăm chỉ làm việc, chăm chỉ phấn đấu và cuối đời nhìn lại cũng chỉ để xem mình có được những gì, làm được những gì. Nhưng có những điều không chỉ cố gắng mà có được.

Em nhớ một cuốn phim mình đã từng xem... Có rất nhiều điều để nói trong cuốn phim ấy nhưng nhớ nhất là hình ảnh chiếc ghế đá trong công viên. Mỗi sớm đúng giờ ấy một cụ ông lặng lẽ đến ngồi, lặng lẽ đọc báo rồi ra về. Chỉ một lúc sau một cụ bà cũng lặng lẽ đến ngồi vào chỗ ấy rồi lặng lẽ ra về... Đôi lúc cụ ông để lại một cuốn sách, một vài chiếc kẹo hay một lọ dầu gió. Hai người chẳng bao giờ chạm mặt nhau... Nhưng người ta vẫn nhận ra rất nhiều yêu thương và đồng cảm. Những điều không cần phải quá nhiều lời nói hay hành động gì to tát.

Người ta sống ở trên đời có phải chỉ cần cố gắng thôi thì đến cuối đời vẫn có người yêu thương mình giản dị mà mênh mang đến thế không? Phải chăng em chưa đủ cố gắng, chưa đủ chăm chỉ và đáng yêu? Không hiểu sao nhìn nơi nào cũng chạm những nhoi nhói hồi ức. Những câu hỏi, những hẹn hò còn để lại đó.

Em cứ luôn thích những cuốn phim với kết thúc mà ai cũng vui cười. Nghĩa là công chúa thì sẽ luôn cưới được hoàng tử và những người tốt thì sẽ luôn được đền đáp xứng đáng. Nhưng trong cuộc đời thì sẽ chẳng bao giờ như thế... Người ta sẽ chẳng bao giờ cảm thấy mình đủ cảm giác khi yêu và được yêu một tình yêu phẳng lặng và an toàn. Tình yêu thì phải như sóng bể vậy, có lúc êm ả nhưng cũng có lúc dông bão. Có lạnh nhưng phải có ấm... Nếu hai người yêu nhau cứ êm ả ở cạnh nhau không hờn giận, không đam mê, không mãnh liệt. Tất cả đều rập khuôn như thể những công thức toán học đã định sẵn... Như thế có phải là tình yêu không?

Có thể nghĩ xấu về một người để quên người ấy đi không nhỉ? Tình yêu vốn dĩ đã có những lý lẽ riêng của nó... Và lý lẽ của tình yêu thì chẳng nghe người khác nói bao giờ. Nên nếu có thể vì nghĩ xấu về người ta yêu để quên người ấy đi thì đấy đã không phải là tình yêu rồi.

Tình yêu là của riêng của mỗi người, chẳng ai có thể đánh cắp tình yêu của người khác hay bắt người ta phải thôi yêu. Nên cho dù ngay cả khi người ta yêu chẳng còn yêu ta nữa, ta vẫn cứ có thể lặng lẽ giữ lại tình yêu ấy riêng cho ta.

Em sẽ chẳng cố gắng , bởi lẽ em tin rằng tình yêu vẫn còn nguyên đó... Khi em đi qua con đường ấy trưa nay. Cũng con đường ấy một đêm mưa bay bay...




No comments:

Post a Comment