Tôi gặp hoa vàng trên cỏ xanh khi chưa từng nghe thấy câu nói ấy! Tôi chợt nhận ra tôi yêu những bông hoa vàng li ti ngậm sương như thực như mơ trên thảm cỏ xanh ấy biết mấy. Trong cái lạnh se se của thảo nguyên những bông hoa vàng mỏng manh toát ra một sức sống mạnh mẽ tới diệu kỳ...
Tôi cũng không nghĩ tôi sẽ đọc Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh mới biết được nó có hay hay không... Một cuốn sách có một cái tựa đẹp không thể là một cuốn sách vô vị...
Tôi nhớ câu chuyện về những bông Bồ công anh và sức sống của nó trên thảo nguyên... Và tôi nhớ hình ảnh cô gái nhảy múa cùng những bông Bồ Công Anh bay bay trong gió trong cuốn sách một người đã tặng tôi ngày này năm trước... Những bông Bồ Công Anh làm cho một người tìm lại niềm vui và tình yêu vào cuộc sống.
Tôi yêu những cuốn sách trên giá sách của mình... Mỗi một cuốn sách bản thân nó chính là một câu chuyện. Đôi lúc tôi ngồi nhìn giá sách chỉ để nhớ lại cuốn sách nào tôi có được như thế nào. Người ta nói sách chính là một kho tàng vô giá của nhân loại... Nếu như thế, có thể nói tôi cũng giàu lắm đấy!
Có ai chưa từng một lần tự hỏi mình... Người ta làm Người để làm gì nhỉ? Đời người đôi khi thật là mệt mỏi... người ta cứ mải miết kiếm tìm và cố gắng để có thể đạt được một mục tiêu nào đó mà đôi khi chẳng nhận ra những niềm vui thật bình dị và giản đơn ở đâu đó thật gần... Một mặt hồ yên ả, những vòm cây xanh khe khẽ hát trong gió, mùi hương hoa thoang thoảng, tiếng cá quẫy và ráng chiều dìu dịu nhạt...
Hoa vàng vẫn nở trên cỏ xanh... rồi sẽ có ngày tôi không chỉ có một mình nhìn thấy điều đó... Và tôi hạnh phúc vì dưới vòm trời này còn có người đếm ngược chờ ngày tôi 16 lần thứ X. Tôi vẫn nhớ rằng ngày hôm ấy, khi đọc điều đó tôi chợt bật cười...
No comments:
Post a Comment