20.7.11

TÔI LÀ AI... MÀ CÒN TRẦN GIAN THẾ!


Buổi sáng ra đường em thích nghe tiếng trẻ con nhất. Trẻ con nhăn nhó, nũng nịu mẹ vì ngái ngủ, vì nghĩ đến cả một ngày xa mẹ, vì đủ thứ lý do hầm bà lằng rất trẻ con. Nhưng ngay cả khi trẻ con nhăn nhó, người ta cũng chỉ muốn mỉm cười vì những cái nhăn nhó trong veo ấy làm cho người ta nhận ra mình chợt mềm hơn.


Buổi sáng ra đường em thích nhìn cây nhất. Cây xanh ngắt và tươi tắn vì vừa thức dậy qua một đêm dài mát mẻ... Sau mỗi đêm mưa những tàng cây như thể được gột rửa, bụi bặm của ngày như trôi tuột tận nơi nào. Hoa cũng thắm hơn, lá cũng xanh hơn... Miệt mài bóng áo xanh chị công nhân vệ sinh quét đi những xác hoa rụng từ đêm để cho vỉa hè sạch hơn. Đôi lúc em nghĩ, những vỉa hè ngập xác hoa ấy chính là những vệt màu nhớ của thành phố.

Buổi sáng ra đường em hay tìm kiếm bóng xe nhất... Cùng một cung đường quen ấy, cùng một giờ như thế. Sao không phải ngày nào những bóng xe quen cũng lướt qua nhau? 

Buổi sáng ra đường em yêu mùi hương phố nhất. Mùi ngọc lan thoang thoảng đêm, mùi xôi quyện trong hương lá sen đầu ngõ. Mùi cafe ngọt ngào và nồng nàn... Đâu đó dọc con đường em đi, mùi bình yên lan tỏa.

Sớm qua nghe Quang Dũng hát... Muốn mượn câu hát mang bình yên đến cho ngày nhưng em lại để statut một câu hát khác, em gái hỏi: Lạ thế chị? Chẳng lạ đâu anh nhỉ!





No comments:

Post a Comment