26.7.11

THÁNG BẢY...


Nghĩ rằng giản dị thì mọi điều sẽ giản dị...

Mỗi sớm mở mắt thức dậy bạn nghĩ đến điều gì đầu tiên trong ngày? Tôi, đôi lúc sẽ nhớ lại gương mặt hiện ra trong giấc mơ... nhưng đôi khi chẳng thể nhớ gì, chỉ là yên lặng cảm nhận buổi sáng với những thanh âm và mùi hương ngày...

Mấy hôm nay trời nắng... Năm nay chẳng nóng như mọi năm. Nhưng chẳng vì thế mà những ngày nắng người ta không gấp gáp hơn chạy trốn những oi nồng của mùa. Mong lắm một cơn mưa bất chợt... " Cơn mưa em bất chợt, như tình yêu bất ngờ... đợi hoài anh mãi đợi, biết em tới bao giờ..."

Viết đến chừng này rồi, vẫn không biết mình muốn nói gì... Cảm xúc đầy ứ mà câu chữ ngập ngừng... Như thể bàn chân đặt nơi thềm nhà người con gài mình yêu rồi vẫn không thể bước qua... Mùi hương nhài đầu ngõ, mùi khói chiều còn vương mái bếp... mọi điều còn khiến bước chân không thể qua bậc thềm mà mỉm cười...
Dễ là thế, nhẹ là thế... Đời đâu còn chữ Duyên.

Tháng 7 vây quanh tôi bằng những lời chúc... bằng những lời tôi chúc và mong mỏi... Sao tháng 7 này như thể trĩu nặng hơn? Phải chăng tôi vừa bước qua một ngưỡng đời mới?

Tôi cứ mong tháng 7 tròn đầy... nhưng chỉ có tháng 8 trăng mới tròn như những lời ước. Thôi thì, cứ mong rằng tháng 7 là một lời hò hẹn... Mỗi ngày thức dậy với tôi là một lời hò hẹn, cho cuộc đời này... cho ai đó!


25.7.11

ĐÁ ĐỔ MỒ HÔI...



Hình như cứ ngồi một chỗ nhiều thì sẽ ốm.
Đầu váng vất, người uể oải, chân tay rã rời... Một số bộ phận hình như đang không ăn khớp.
Thôi thì nhấm nháp tách trà... đưa bàn chân đi lại những nơi đã từng qua.

20.7.11

TÔI LÀ AI... MÀ CÒN TRẦN GIAN THẾ!


Buổi sáng ra đường em thích nghe tiếng trẻ con nhất. Trẻ con nhăn nhó, nũng nịu mẹ vì ngái ngủ, vì nghĩ đến cả một ngày xa mẹ, vì đủ thứ lý do hầm bà lằng rất trẻ con. Nhưng ngay cả khi trẻ con nhăn nhó, người ta cũng chỉ muốn mỉm cười vì những cái nhăn nhó trong veo ấy làm cho người ta nhận ra mình chợt mềm hơn.


Buổi sáng ra đường em thích nhìn cây nhất. Cây xanh ngắt và tươi tắn vì vừa thức dậy qua một đêm dài mát mẻ... Sau mỗi đêm mưa những tàng cây như thể được gột rửa, bụi bặm của ngày như trôi tuột tận nơi nào. Hoa cũng thắm hơn, lá cũng xanh hơn... Miệt mài bóng áo xanh chị công nhân vệ sinh quét đi những xác hoa rụng từ đêm để cho vỉa hè sạch hơn. Đôi lúc em nghĩ, những vỉa hè ngập xác hoa ấy chính là những vệt màu nhớ của thành phố.

Buổi sáng ra đường em hay tìm kiếm bóng xe nhất... Cùng một cung đường quen ấy, cùng một giờ như thế. Sao không phải ngày nào những bóng xe quen cũng lướt qua nhau? 

Buổi sáng ra đường em yêu mùi hương phố nhất. Mùi ngọc lan thoang thoảng đêm, mùi xôi quyện trong hương lá sen đầu ngõ. Mùi cafe ngọt ngào và nồng nàn... Đâu đó dọc con đường em đi, mùi bình yên lan tỏa.

Sớm qua nghe Quang Dũng hát... Muốn mượn câu hát mang bình yên đến cho ngày nhưng em lại để statut một câu hát khác, em gái hỏi: Lạ thế chị? Chẳng lạ đâu anh nhỉ!





15.7.11

TÔI THẤY HOA VÀNG TRÊN CỎ XANH....


Tôi gặp hoa vàng trên cỏ xanh khi chưa từng nghe thấy câu nói ấy! Tôi chợt nhận ra tôi yêu những bông hoa vàng li ti ngậm sương như thực như mơ trên thảm cỏ xanh ấy biết mấy. Trong cái lạnh se se của thảo nguyên những bông hoa vàng mỏng manh toát ra một sức sống mạnh mẽ tới diệu kỳ...

Tôi cũng không nghĩ tôi sẽ đọc Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh mới biết được nó có hay hay không... Một cuốn sách có một cái tựa đẹp không thể là một cuốn sách vô vị...

Tôi nhớ câu chuyện về những bông Bồ công anh và sức sống của nó trên thảo nguyên... Và tôi nhớ hình ảnh cô gái nhảy múa cùng những bông Bồ Công Anh bay bay trong gió trong cuốn sách một người đã tặng tôi ngày này năm trước... Những bông Bồ Công Anh làm cho một người tìm lại niềm vui và tình yêu vào cuộc sống. 

Tôi yêu những cuốn sách trên giá sách của mình... Mỗi một cuốn sách bản thân nó chính là một câu chuyện. Đôi lúc tôi ngồi nhìn giá sách chỉ để nhớ lại cuốn sách nào tôi có được như thế nào. Người ta nói sách chính là một kho tàng vô giá của nhân loại... Nếu như thế, có thể nói tôi cũng giàu lắm đấy! 

Có ai chưa từng một lần tự hỏi mình... Người ta làm Người để làm gì nhỉ? Đời người đôi khi thật là mệt mỏi... người ta cứ mải miết kiếm tìm và cố gắng để có thể đạt được một mục tiêu nào đó mà đôi khi chẳng nhận ra những niềm vui thật bình dị và giản đơn ở đâu đó thật gần... Một mặt hồ yên ả, những vòm cây xanh khe khẽ hát trong gió, mùi hương hoa thoang thoảng, tiếng cá quẫy và ráng chiều dìu dịu nhạt... 

Hoa vàng vẫn nở trên cỏ xanh... rồi sẽ có ngày tôi không chỉ có một mình nhìn thấy điều đó... Và  tôi hạnh phúc vì dưới vòm trời này còn có người đếm ngược chờ ngày tôi 16 lần thứ X. Tôi vẫn nhớ rằng ngày hôm ấy, khi đọc điều đó tôi chợt bật cười... 





5.7.11

KHÓI MƠ...


Em thảng hoặc vẫn mơ cùng anh đi trong ráng chiều. Hít hà trong gió mùi khói đốt đồng... ngắm những nụ cười hạnh phúc trên những gương mặt tảo tần, sương gió. Mùi khói và những nụ cười báo hiệu một vụ mùa no ấm...

Đêm nay, cả không gian ngập tràn cái mùi nồng nồng, cay cay tảo tần ấy. Màn khói hư ảo tràn ngập trên những tàn cây thành phố. Chỉ là... Đường về riêng có em thôi!

1.7.11

CHO ĐỜI CHÚT ƠN...

Phố gió... Sáng trở dậy thò cổ ra ngoài ban công. Chao ôi là gió, là hương hoa, là ríu ran tiếng se sẻ gọi nhau trao yêu thương.

Cứ như thể Thu đã len lỏi trở về từng ngõ nhỏ... Ngày đẹp, người ta cười với nhau nhiều hơn. Không có mặn mòi những giọt mồ hôi trên trán những chị hàng hoa. Chỉ có hoa và những nụ cười rạng rỡ sớm mai.


Thả cho em gái một tin nhắn: Cứ như thu đã về rồi ấy! Hoa điệp làm sao mà lại rụng vàng vỉa hè làm cho người ta đi qua cứ phải tránh, chẳng nỡ dẫm lên xác hoa. Trên giàn ti gôn Lương Sơn Bá đang đuổi theo Chúc Anh Đài. Hương cafe nồng nàn, nhẹ như gió, thơm như môi... Tin nhắn làm người yêu thành phố này, nhớ nó nhiều hơn.


Cứ như thể thu về... Cho những vòng bánh xe lăn chậm hơn để cảm giác trong gió những mùi hương rất riêng của mùa. Nhưng chỉ là cảm giác thế, bởi lẽ chỉ có mùi gió là thu còn cái xanh ngăn ngắt kia vẫn còn hạ lắm. Chưa có hương hoa sữa lan lan trong gió, chưa có những gánh cốm dịu dàng hương lá sen thu trên những vỉa hè, và cũng chưa thấy những xe chuối vàng rộm trứng cuốc đi cùng những gành cốm dịu dàng mặn mòi mồ hôi tần tảo.


Cho đời chút ơn để nhận ra... Em có Bốn mùa yêu chứ không chỉ có Thu là mùa Yêu đâu anh!