2.6.11

VIẾT CHO RIÊNG EM...



Em đã đọc trên blast của một em gái nào đó khi bắt đầu chơi blog: Vì cuộc sống chính là không chờ đợi! Khi ấy em cười rồi bỏ qua. Em không nhận ra mình đã sống mà luôn chờ đợi.
- Chờ ai đó nhận ra em không hẳn là gai góc, xù xì như em luôn thể hiện.
- Chờ ai đó nhận ra thẳm sâu em cũng là cô gái đáng yêu,
- Chờ người khác nhận ra thực chất em không hẳn là vô dụng như cảm giác người ta nghĩ về em.
- Chờ người khác biết thực ra chính là em làm chứ không phải là ai đó đang giành chính phần em làm để nhận công sức về mình.
- Chờ người ta nhận ra một cô gái có vẻ ngoài hiền ngoan đứng cạnh em đang tự cấu mình rồi òa khóc chứ không phải vì em cấu mà khóc.
- Chờ người ta nhận ra thẳm sâu trong lòng em không hẳn là mạnh mẽ, hay vô cảm như vẻ ngoài của em là thế!
- Chờ người ta nhận ra sau nụ cười của em không hẳn chỉ là niềm vui...

Em sẽ không chờ... không chờ nữa đâu! Ai đó sẽ phải tự đi tìm nơi em giấu mình...

No comments:

Post a Comment