17.6.11

MỘT LẦN THÔI CÓ NHAU... CŨNG SẼ LÀ MÃI MÃI...


Làm người tử tế thì mỏi mệt lắm... Nên em ghen tỵ với em T voi của em. Em ý một sớm tinh sương nhắn tin thổ lộ với em rằng: Sáng sớm em ý luôn nghĩ đến những điều tử tế tỷ như tiếng chim hót hay mùi thơm tho trên má Su Bin. Mùi của zai ấy thì em lúc nào cũng muốn hít hà, chả cứ gì buổi sáng... Có lẽ bởi vì về cơ bản em là người tử tế cả ngày.

Làm người tử tế thì mỏi mệt lắm... Nhưng em cũng không biết chỉ tử tế buổi sáng như em T voi thì hay hay là tử tế cả ngày rồi có những lúc không biết gọi tên là gì như em thì hay. Cơ mà về cơ bản em nghĩ đôi khi tốt quá thì cũng không thể chịu nổi.

Thời em còn nhìn cuộc đời trong veo... em thích nhất vở kịch: Tin ở hoa hồng. Và tất lẽ dĩ ngẫu anh Anh Tú trở thành người đẹp zai nhất trong mắt em. Thế rồi một lần từ quê ra tỉnh em gặp anh Anh Tú ngồi vỉa hè trà đá trước cửa Nhà hát tuổi trẻ. Thần tượng trong em tự nhiên tan như bong bóng xà phòng... Nhưng về cơ bản em vẫn Tin ở hoa hồng.

Em sến... bạn bè cũng biết em đôi khi có những khoảng rất sến. Chỉ là chả ai nghĩ em cũng có lúc muốn người khác thể hiện sến với em... và em đôi lúc nghĩ chẳng còn ai đó biết cách sến để làm cho trái tim em rung rinh. Hôm rồi nửa đêm điện thoại rung bần bật báo tin nhắn. Một số lạ hoắc nhắn 1 tin lạ hoắc: Anh chỉ muốn biết Lọ Lem của anh giờ xinh đẹp thế nào thôi! Vậy là đời vẫn còn người sến... chỉ là tin nhắn không phải cho em và em thì không phải là Lọ Lem. 

Gái hỏi em nếu đất nước có chiến tranh thì em vác đạn hay đào hầm. Em gì thì gì cũng là con nhà nòi mấy đời cộng sản... Bà nội em dù gì cũng đã từng đào hầm nuôi cán bộ, cái tủ của bà thời em bé tý còn nguyên vết lưỡi lê Pháp đi càn đâm vào tìm cán bộ... Em chưa nghĩ sẽ làm gì nhưng chắc là em mà lọt vào tay địch quyết sẽ không khai cán bộ trong đống rơm.

Tại gái mà em phá sản ý định làm thơ... Đúng là làm người tử tế thì mỏi mệt lắm!


Có lẽ chỉ có ở trong lòng mẹ thì thôi mệt em nhỉ! Hay là cuộn tròn như kén bên vai anh...

No comments:

Post a Comment