1.7.11

CHO ĐỜI CHÚT ƠN...

Phố gió... Sáng trở dậy thò cổ ra ngoài ban công. Chao ôi là gió, là hương hoa, là ríu ran tiếng se sẻ gọi nhau trao yêu thương.

Cứ như thể Thu đã len lỏi trở về từng ngõ nhỏ... Ngày đẹp, người ta cười với nhau nhiều hơn. Không có mặn mòi những giọt mồ hôi trên trán những chị hàng hoa. Chỉ có hoa và những nụ cười rạng rỡ sớm mai.


Thả cho em gái một tin nhắn: Cứ như thu đã về rồi ấy! Hoa điệp làm sao mà lại rụng vàng vỉa hè làm cho người ta đi qua cứ phải tránh, chẳng nỡ dẫm lên xác hoa. Trên giàn ti gôn Lương Sơn Bá đang đuổi theo Chúc Anh Đài. Hương cafe nồng nàn, nhẹ như gió, thơm như môi... Tin nhắn làm người yêu thành phố này, nhớ nó nhiều hơn.


Cứ như thể thu về... Cho những vòng bánh xe lăn chậm hơn để cảm giác trong gió những mùi hương rất riêng của mùa. Nhưng chỉ là cảm giác thế, bởi lẽ chỉ có mùi gió là thu còn cái xanh ngăn ngắt kia vẫn còn hạ lắm. Chưa có hương hoa sữa lan lan trong gió, chưa có những gánh cốm dịu dàng hương lá sen thu trên những vỉa hè, và cũng chưa thấy những xe chuối vàng rộm trứng cuốc đi cùng những gành cốm dịu dàng mặn mòi mồ hôi tần tảo.


Cho đời chút ơn để nhận ra... Em có Bốn mùa yêu chứ không chỉ có Thu là mùa Yêu đâu anh!

No comments:

Post a Comment