Vẫn là một sớm như vô vàn những sớm mùa đông khác... Người người vội vã chen chân vào dòng xe đông đúc để bắt đầu một ngày làm việc. Con trẻ uể oải nhấc mình lên xe trong tiếng giục giã sợ trễ giờ của mẹ và cảm giác thèm được trở lại cuộn mình trong chăn ấm. Ngoài đầu ngõ bà hàng xôi vừa đon đả mời khách vừa thoăn thoắt hai bàn tay gói xôi... Mùi của sớm mai quyện trong sương.
Mặt trời hôm nay lên sớm. Không như những sớm mùa đông khác, mặt trời hiện qua lớp sương bàng bạc và hư áo giống hệt như lòng đỏ của một trái trứng gà khổng lồ. Chưa thể chiếu những tia ấm áp qua được lớp sương sớm nhưng cũng đủ làm rực lên sắc đỏ diệu kỳ trên những vòm lá bàng thắm sắc.
Chẳng có gì khác lạ trong buổi sớm nay... Có chăng là em chẳng hiểu sao cứ cảm giác thấy mình nao nao từ khi tỉnh giấc. Chỉ còn hôm này, ngày mai đã là bắt đầu một năm mới rồi. Năm tháng lại khắc thêm một vệt nhớ...
Em cứ nghĩ...người ta có thể không yêu rất nhiều thứ trong đời nhưng không thể không yêu năm tháng. Bởi lẽ thời gian là điều kỳ diệu nhất trong những điều kỳ diệu của tạo hóa. Cho dù có những lúc thời gian giống hệt như một cậu bé tinh nghịch... vẫn chỉ là một khoảng thời gian như thế trong thước đo thời gian lại dài dằng dặc trong bài giáo huấn của bố mẹ và ngắn vô cùng khi ở cạnh người yêu đối với một cô gái trẻ. Và cũng có khi thời gian chẳng đem người ta tìm kiếm trong đời đến với ta vào đúng thời khắc ta muốn...
Cho dù là thế nhưng thời gian vẫn là thứ mà em nghĩ cần phải yêu thương và trân trong. Bởi vì khi bánh xa thời gian quay qua ta... nghĩa là những vòng đã lăn chỉ còn trong hồi ức.
Chẳng có gì khác sớm nay... Chỉ là ngày mai thời gian bắt đầu một vòng quay mới. Em mong người em yêu thương cũng sẽ cùng em đi hết vòng quay mới này và nhiều thật nhiều nhũng vòng quay mới khác.
No comments:
Post a Comment