Vẫn là một sớm như vô vàn những sớm mùa đông khác... Người người vội vã chen chân vào dòng xe đông đúc để bắt đầu một ngày làm việc. Con trẻ uể oải nhấc mình lên xe trong tiếng giục giã sợ trễ giờ của mẹ và cảm giác thèm được trở lại cuộn mình trong chăn ấm. Ngoài đầu ngõ bà hàng xôi vừa đon đả mời khách vừa thoăn thoắt hai bàn tay gói xôi... Mùi của sớm mai quyện trong sương.
Mặt trời hôm nay lên sớm. Không như những sớm mùa đông khác, mặt trời hiện qua lớp sương bàng bạc và hư áo giống hệt như lòng đỏ của một trái trứng gà khổng lồ. Chưa thể chiếu những tia ấm áp qua được lớp sương sớm nhưng cũng đủ làm rực lên sắc đỏ diệu kỳ trên những vòm lá bàng thắm sắc.
Chẳng có gì khác lạ trong buổi sớm nay... Có chăng là em chẳng hiểu sao cứ cảm giác thấy mình nao nao từ khi tỉnh giấc. Chỉ còn hôm này, ngày mai đã là bắt đầu một năm mới rồi. Năm tháng lại khắc thêm một vệt nhớ...
Em cứ nghĩ...người ta có thể không yêu rất nhiều thứ trong đời nhưng không thể không yêu năm tháng. Bởi lẽ thời gian là điều kỳ diệu nhất trong những điều kỳ diệu của tạo hóa. Cho dù có những lúc thời gian giống hệt như một cậu bé tinh nghịch... vẫn chỉ là một khoảng thời gian như thế trong thước đo thời gian lại dài dằng dặc trong bài giáo huấn của bố mẹ và ngắn vô cùng khi ở cạnh người yêu đối với một cô gái trẻ. Và cũng có khi thời gian chẳng đem người ta tìm kiếm trong đời đến với ta vào đúng thời khắc ta muốn...
Cho dù là thế nhưng thời gian vẫn là thứ mà em nghĩ cần phải yêu thương và trân trong. Bởi vì khi bánh xa thời gian quay qua ta... nghĩa là những vòng đã lăn chỉ còn trong hồi ức.
Chẳng có gì khác sớm nay... Chỉ là ngày mai thời gian bắt đầu một vòng quay mới. Em mong người em yêu thương cũng sẽ cùng em đi hết vòng quay mới này và nhiều thật nhiều nhũng vòng quay mới khác.
31.12.10
30.12.10
Aoi Usagi
Em sẽ phải đau đớn đến bao giờ
Mới có thể nghe lại giọng nói anh?
Đừng nói những lời vu vơ
Anh hãy im lặng nhìn vào mắt em
Với em chỉ vậy là đủ.
Chú thỏ màu xanh vẫn mãi đợi chờ
Mình em run rẩy,cô đơn héo hắt
Mau cho em xin vòng tay anh ấm áp.
Em sẽ chịu nỗi đau đến bao giờ
Mới tới được bên anh?
Nếu được vùi mình trong mùi áo anh mới giặt
Sẽ tan biến đi tất cả buồn bã,tất cả khổ đau
Chú thỏ mau xanh đang nói gì
Anh nghe thấy chăng
Dù vĩnh viễn em không thể đến bên anh
Vẫn luôn yêu anh mãi.
Chú thỏ màu xanh đã bay lên bầu trời
Toả ánh sáng vào trong trái tim em
Phủ giấc mơ lên những bông hoa tình yêu
Và chờ đến sớm mai này....AH....
Chú thỏ màu xanh đang nguyện cầu
Cho anh dù anh đang ở phương trời nào
Bởi chỉ có tấm lòng chân thật...
Mới có thể nghe lại giọng nói anh?
Đừng nói những lời vu vơ
Anh hãy im lặng nhìn vào mắt em
Với em chỉ vậy là đủ.
Chú thỏ màu xanh vẫn mãi đợi chờ
Mình em run rẩy,cô đơn héo hắt
Mau cho em xin vòng tay anh ấm áp.
Em sẽ chịu nỗi đau đến bao giờ
Mới tới được bên anh?
Nếu được vùi mình trong mùi áo anh mới giặt
Sẽ tan biến đi tất cả buồn bã,tất cả khổ đau
Chú thỏ mau xanh đang nói gì
Anh nghe thấy chăng
Dù vĩnh viễn em không thể đến bên anh
Vẫn luôn yêu anh mãi.
Chú thỏ màu xanh đã bay lên bầu trời
Toả ánh sáng vào trong trái tim em
Phủ giấc mơ lên những bông hoa tình yêu
Và chờ đến sớm mai này....AH....
Chú thỏ màu xanh đang nguyện cầu
Cho anh dù anh đang ở phương trời nào
Bởi chỉ có tấm lòng chân thật...
Lời bài hát có tên Aoi Usagi là như thế. Một bài hát em rất thích vì giai điệu nhẹ nhàng và da diết của nó. Cho dù cũng như tất cả những bài hát em thích... em nghe và cảm nhận nó rồi mới tìm hiểu ý tứ câu chữ.
Bái hát này ở trong bộ phim Ngôi Sao may mắn của Nhật, nói về một cô gái câm và tình yêu của cô ấy... Với cô ấy tình yêu được thể hiện bằng mắt. bằng tay và bằng trái tim chứ không phải bằng lời nói...
Và... Ngay cả với những người bình thường. Có những lúc, ngôn từ dường như không đủ. Nếu muốn nói “hạnh phúc”, hãy đưa tay ngang ngực, lòng bàn tay khép lại, hướng chếch về phía trái tim.
Mỗi khi em đặt bàn tay lên ngực trái của anh nghĩa là em muốn nói. EM HẠNH PHÚC VÌ CÓ ANH!
21.12.10
BÁNH RÁN PHỐ CỔ
Đăng ngày: 09:46 20-12-2010
Món Bánh rán là món chẳng lạ lẫm gì với ai. Người ta có thể tìm thấy nó ở bất cứ ngõ ngách nào của thành phố. Nó đơn giản là món ăn chơi, lót lòng người ta để chờ bữa cơm tới...
Nhưng không hẳn Bánh rán là món đơn giản như sự tồn tại của nó... Đôi khi người ta vẫn cứ cảm thấy tâm trạng không vui lắm khi có chén trà xanh nóng thật ngon mà chiếc Bánh rán đi kèm lại vừa khô vừa cứng.
Bánh rán phố cổ thì không thế... Nó là món mà người ta ăn một lần rồi thì muốn quay lại. Thậm chí ngay cả khi phải vượt một quãng đường rất là xa...
Chẳng biết chị hàng có bí quyết gì mà chiếc bánh lại cỏ lớp vỏ màu cánh rán lại có thể giòn sụm như thế. Chiếc bánh nóng hôi hổi, giòn tan nhưng khi cắn vào vẫn cám thấy lớp bột nếp dẻo và thơm. Nhân đỗ bùi và ngọt thao thảo quyện trong mùi thơm của vừng trắng. Nếm một chiếc ngay tại hàng, người ta có thể cảm thấy mùi thơm của nắng, của gió, của đất trời và ấm no đọng lại trong không khí rất bình yên của cửa ô ngàn năm tuổi. Để rồi người ta chẳng ai chịu bằng lòng với một chiếc...
Bánh rán phố cổ là món bánh không làm đại trà. Chị bán hàng chẳng rán sẵn bao giờ... Người ta muốn mua được một mẻ bánh bao giờ cũng phải chờ... Từ lúc những chiếc bánh được nâng niu trên bàn tay của chị hàng thành những viên tròn nhỏ xinh...
Rồi chìm trong chảo mỡ sôi già vàng óng như nắn
Rồi nổi dần lên dưới bàn tay đảo đều nhưng cũng rất gượng nhẹ của cô hàng xinh đẹp.
Chờ lâu lâu thì ngắm cô hàng
Hít hà mùi nem rươi chả rươi hàng bên cạnh
Nhưng thường thì chỉ chưa tới 10 phút... Món bánh rán đã vàng rộm hấp dẫn nổi lên trong chảo rồi.
Chẳng ai tới đây mà chịu ra về ít hơn vài chục chiếc bánh... Nhiều lúc xế chiều, tự nhiên muôn xách xe nhào ra phố cổ chỉ để mang về vài chục bánh... Chỉ cần mùi bánh rán bay qua khỏi cửa văn phòng thì không khí đang trầm chợt rộn rã tưng bừng hẳn...
Vào một ngày đẹp trời nào đó... Khi bạn dạo bước Phố cổ. Nhớ ghé thăm cô hàng bánh rán nơi góc cửa ô nhé!
Subscribe to:
Posts (Atom)